(Mời bạn đọc cùng lắng nghe chia sẻ từ một bạn trẻ đã “bỏ phố về quê” để gắn bó với mảng nhân sự trong nông nghiệp)

Khi mình ngồi viết những dòng này, mình nhớ đến 7 năm trước đây, lúc mình mới ra trường.

Với mình lúc đó, Hà Nội vui lắm, Hà Nội có rất nhiều cơ hội, nhiều thứ mới mẻ mình chưa học hết. Nhưng mình đã có một lựa chọn lớn, một bước ngoặt thay đổi mọi thứ của cuộc đời mình: mình lựa chọn trở về.

Mình đầu quân vào một công ty thuộc lĩnh vực nông nghiệp – công ty này không hề nổi tiếng lúc bấy giờ, thậm chí còn mang tiếng sắp phá sản, mình ứng tuyển vào vị trí thực tập sinh nhân sự và gắn bó với vị trí nhân sự của công ty cho đến bây giờ. Chuỗi hành trình của sự vất vả, của sự cố gắng, của những đổi thay của cả mình và một tập thể bên cạnh mình, cùng nhau, chúng mình bắt đầu viết lên một câu chuyện đẹp.

Với vai trò là nhân nhiên Tuyển dụng và Đào tạo, mình đã thực sự gặp khó khăn trong những ngày bắt đầu cuộc hành trình. Mùa vụ chỉ rơi vào mùa hè, còn mùa đông thì rất ít việc cho nông dân và nhân công. Thử thách của mình là làm sao tuyển đủ người làm trong thời gian ngắn hạn, chỉ làm vài ba tháng hè, và mấy ngày đầu tháng mùa đông. Những điều đó khiến cho một đứa vừa mới ra trường như mình vừa có áp lực nhưng cũng vừa hiểu rằng mình khó 1 thì bà con nông dân khó 10, ví dụ như nông dân sản xuất không có đầu ra, trong khi đó nhà máy chế biến thì mùa nào cũng sản xuất được. Mình mà làm tốt thì mình sẽ góp phần giúp cho rất rất nhiều người, nhiều gia đình, nhiều trẻ em được đến trường, nhiều manh áo lành hơn. Và cuối đường nào cũng có những lối đi, mình đã liên hệ với một số đơn vị bộ đội làm kinh tế ở gần, trong vài ngày có thể huy động đến mấy trăm chú bộ đội hỗ trợ, giải quyết được nhu cầu trước mắt, mùa hè thì tạo điều kiện cho các bạn sinh viên đi học xa có điều kiện về nhà làm thêm để kiếm tiền trang trải học phí, liên hệ với các trường Đại học trong ngành để nhận các bạn sinh viên đến vừa thực tập vừa được làm trực tiếp để các bạn hiểu hơn về ngành nghề các bạn lựa chọn,….

Nông nghiệp chưa bao giờ là dễ cả, lúc nào cũng có cái khó. Không bao giờ có lý do nào giống nhau, lúc được mùa thì mất giá, lúc được giá thì mất mùa, lúc sâu bệnh, lúc gió mùa, lúc mưa, lúc bão, lúc sương muối, lúc sâu bệnh, lúc cấm vận Quốc Tế, Covid rồi bầu cử Tổng Thống Mỹ, hay những yêu cầu khắt khe về tiêu chuẩn chất lượng của thị trường hướng đến, của nền tôn giáo mà hàng hóa có cơ hội xuất sang, … Tất cả điều đó đều ảnh hưởng đến một công ty thuộc lĩnh vực nông sản và đời sống nông dân. Thực sự mình không muốn nói những điều này ra để làm mọi người nhụt chí khi theo đuổi con đường nông nghiệp, nhưng đây là những sự thật trần trụi của ngành.

Nhưng mọi người ơi, dù khó khăn như vậy, năm nay Nông Sản Việt Nam đã có những bước đi thật sự thần kỳ. Trong khi cả thế giới đang chống chọi với Covid, kim ngạch xuất khẩu nông sản ở Việt Nam vẫn đạt mức ấn tượng. Đó không chỉ là sự nỗ lực của chính quyền, của doanh nghiệp mà còn là sự nỗ lực của toàn thể nông dân, tiểu thương, của hệ thống chính trị, có sự liên kết chặt chẽ giữa ba bên để vừa đảm bảo chất lượng nguồn nông sản, vừa có định hướng để nông sản vươn ra tầm thế giới. Đó cũng chính là những động lực để dù có trải qua bao nhiêu khó khăn đi nữa thì những người như em, như các đồng nghiệp của em cố gắng làm việc mỗi ngày.

Khi mình viết những dòng này cho Green Edu, mình biết Green Edu 9 giờ sáng mới bắt đầu làm việc, cơ quan mình thì 7 giờ 30 phút, nhưng những bác nông dân ngoài kia từ tinh mơ 4, 5 giờ sáng đã phải thức dậy và làm việc trên những cánh đồng. Mùa đông rồi, họ lạnh chứ, mệt chứ, nhưng vì 4,5 giờ sáng thì trời chưa nắng, đang tạnh mưa, đến mùa gieo hạt nên họ chẳng thể nào nằm ngủ thêm chút nữa. Thức khua dậy sớm, giữa trưa nắng chang chang vẫn ở ngoài đồng, cuối cùng mỗi năm họ thu hoạch về được bao nhiêu? Vậy cho nên bố mẹ chúng mình, những người ngày ngày bán mặt cho đất bán lưng cho trời, thường không muốn con cái dẫm lên vết xe đổ đó. Bố mẹ nào cũng muốn con mình học hành tử tế rồi kiếm một công việc ổn định, có công, ăn lương tại một nơi nào đó, không phải vất vả như bố mẹ đã từng trải qua. Là đứa con xuất phát điểm từ vùng quê nghèo, mình trở về quê, dù được làm một công việc ổn định, được giúp đỡ người khác, được cống hiến sức trẻ của mình cho một công việc mình yêu thích, nhưng trong mắt các bà hàng xóm có thể mình đang là một đứa “sống lỗi” do không kiếm việc ở Thành phố mà làm.

Gắn bó với công việc nhân sự trong một công ty nông nghiệp, mình đã từng phỏng vấn, được chia sẻ, được lắng nghe tâm tư nguyện vọng của các anh chị trong lĩnh vực, đã đến các vùng nguyên liệu để tìm hiểu cuộc sống của bà con nông dân với những thay đổi từ trước và sau khi chuyển dịch cơ cấu cây trồng (từ trồng lúa sang trồng các cây phù hợp với thổ nhưỡng, khí hậu), được trực tiếp thấy những ánh mắt tươi vui, ánh lên hi vọng về tương lai, thấy những vườn cây sai trái như đàn lợn con. Chính những điều đơn giản đó là động lực để mình và mọi người gắn bó với ngành này. Đôi khi mình thấy thế giới ngoài kia đáng sợ quá, người ta phải mưu mô, phải tính kế, phải đội cho mình những lớp mặt nạ khác nhau để thành công và đạt được những tham vọng riêng, còn ở đây, mọi người đều chân thành như hơi thở, sống tình cảm sẻ chia, đùm bọc nhau như thể gia đình.

Sau 7 năm làm việc, được trải qua nhiều vị trí khác nhau, từ vài năm nay mình đã trưởng thành hơn và được giao phó vị trị trưởng phòng nhân sự, công việc vẫn rất nhiều, thu nhập từ lương thì chỉ ở phần tạm ổn nhưng cái được của mình trong quãng thời gian vừa qua là một trái tim ấm áp, một cuộc sống vui tươi, sống tình cảm, chân thành, một môi trường mà sáng nào mở mắt cũng muốn đến. Chắc chắn rằng, mình sẽ phải cố gắng nhiều hơn nữa, và những gì đã được trải qua là một phần không có gì hối tiếc.

Nhìn lại chặng đường đã qua, mình bỗng nhớ lại ngày xưa lần đầu tiên bước chân vào khách sạn 5 sao lớn tại Hà Nội để tham gia hội thảo, mình được gặp bác Chủ tịch, bác chấm một chấm trên tờ giấy trắng và hỏi mình:

– Cháu thấy gì trên tờ giấy trắng này?

Nghệ An, ngày 9/11/2020.

#GreenEdu #GreenTalk #GreenTalk09 #Nongnghiepcannguoitrebanodau