Trong đại dịch COVID-19, thị trường đóng băng, câu chuyện về những người nông dân kiên cường cung ứng cho thị trường nội địa đang được dư luận đặc biệt quan tâm.

Ở thời điểm này, tại nhiều nơi ở Ấn Độ, rau củ quý như vàng. Chẳng ai ngờ rằng nhu cầu thiết yếu của chúng ta bây giờ chỉ là một một dĩa khoai tây chiên hoặc một tô raita cà rốt (raita: một loại súp của người Ấn Độ được nấu từ rau củ, thảo dược kèm gia vị). Sau khẩu trang và bao tay, danh sách nhu yếu phẩm mua từ siêu thị (nếu may mắn) sẽ có cà rốt, cà chua và đậu xanh. Tiệm bách hóa vẫn nườm nượp người ra vào mỗi ngày, bởi vì ngay cả khi mọi công việc dừng lại, chúng ta vẫn phải ăn. Người dân đổ xô đi mua thực phẩm về tích trữ với số lượng lớn, chí ít là đủ cầm cự đến khi dịch bệnh lắng xuống. May mắn thay, các kệ hàng luôn được lấp đầy để đáp ứng nhu cầu gia tăng. Đó chính là phép màu mà những người nông dân đã tạo ra – họ cung cấp rau củ tươi ngon hàng ngày. Họ thực sự là những anh hùng trong thời kỳ đại dịch.

“Nông nghiệp không bao giờ bị coi nhẹ, dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào”, Jaganathan khẳng định. Người đàn ông này đang điều hành Nallakeerai, một doanh nghiệp cung cấp thực phẩm hữu cơ với mạng lưới rộng rãi, liên kết chặt chẽ với nông dân Ấn Độ. Ông kể về những cuộc gọi hàng ngày từ nông dân, họ than thở về rủi ro trong canh tác, nuôi trồng trong thời Covid. Dù vậy, Jaganathan muốn nhìn đại dịch với con mắt tích cực hơn. “Nông dân sẽ có nhiều đơn đặt hàng hơn khi nhu cầu thực phẩm tăng cao. Người tiêu dùng sẽ biết ơn họ mỗi khi trở về từ siêu thị với cái túi đầy ắp rau củ tươi giòn”. Ông hào hứng nói.

Thách thức lớn nhất là làm sao để người tiêu dùng tiếp cận được nông sản nội địa nhanh và hiệu quả nhất. “Đó là bài toán kho vận (logistics). Chính phủ cần vào cuộc khẩn trương để giúp nông dân.” Ông Jaganathan cho rằng dịch vụ vận chuyển hàng từ nông trại đến từng hộ gia đình là cần thiết và nên sớm nhân rộng. “Những chiếc xe tải không gặp khó khăn gì để lấy rau củ từ vườn trồng ở những ngôi làng của tôi”, ông tiếp lời, không quên khoe việc mình đã đánh xe vận chuyển rau củ như thế nào cho khách hàng ở thành phố.

Ở Ooty, chính quyền đã triển khai những bước đầu tiên. Rau trái theo mùa được thu hoạch từ vùng Uzhavar Sandhai (một khu chợ nông dân), rồi được xe tải vận chuyển tới những ngôi làng ở Coonoor và Kotagiri với giá 150 rupee một túi (khoảng 50,000 VNĐ). Nông sản cần nhất là phải được bán nhanh và kịp thời. “Các chợ địa phương đóng vai trò rất quan trọng, là nơi nông dân bán sản phẩm mà không cần đi xa, trong khi người tiêu dùng có một kênh thị trường gần gũi và tiện lợi. Như thế thì cả hai bên cùng có lợi,” anh Ananthoo chia sẻ. Anh là người sáng lập của Restore, một tổ chức thiện nguyện quản lý chuỗi cửa hàng hữu cơ ở Chennai. 

Ananthoo nói về những khó khăn khi tìm kiếm dịch vụ vận chuyển cho các vườn trồng trên khắp Tamil Nadu. “Người nông dân không được phép vận chuyển hàng tùy tiện và nếu muốn làm, họ gặp rất nhiều khó khăn để được chính quyền địa phương cho phép. Kể cả khi được chấp thuận, khó khăn lại đến khi các đơn vị dịch vụ từ chối, vì rủi ro cũng như tốn kém chi phí nếu chỉ có hàng một chiều như vậy”. Anh nói thêm. “Mặc dù đang vụ mùa nhưng nông dân thậm chí không thể mướn được máy cày hay người lao động”.

Ở những ngôi làng tại Pandeshwaram gần Chennai, tình trạng đóng cửa làm vận tải nông sản đình trệ. Theo Parthasarathy, một nông dân trồng lúa ở Chennai, sự thật là mọi người đang rất quan tâm đến nông sản địa phương. Bây giờ, một nông dân trồng dưa hấu trong làng chỉ việc chất hàng lên xe đi lòng vòng đã có thể bán hết trong vài giờ. “Trước kia, dưa hấu thu hoạch phải qua tay hai trung gian, được chuyên chở đến Koyambedu để bán với giá cao hơn nhiều”, anh chia sẻ. “Bây giờ thì khác, nông dân bán luôn những thứ họ trồng cho mấy người hàng xóm.”

Partha đồng tình rằng có nhiều nông dân, những người có ruộng và chuẩn bị canh tác, sẽ gặp nhiều thách thức trong thời gian tới. “Nguy cơ cao là họ sẽ bị mất mùa” Partha buồn bã nói. “Dịch COVID-19 làm tình hình trở nên phức tạp hơn với nông dân canh tác quy mô lớn. Ơn trời, chúng tôi không phải làm gì trong vài tuần tới. Nhưng về lâu về dài nếu mọi thứ không cải thiện, chúng tôi sẽ gặp rắc rối lớn”.

Trong khi đó, ở Pandeshwaram, dân bản địa chỉ ra khỏi nhà là mua được cà tím và đậu bắp tươi. “Nông dân bán chúng đầy đường sau khi thu hoạch xong”, anh chia sẻ. Đó là cơ may với dân địa phương trong mùa dịch, điều mà trước đó rất ít khi xảy ra.

Theo The Hindu – Green Edu dịch