Những năm cấp một, với nhiều đứa trẻ, đó là khoảng thời gian vô tư làm quen với thầy cô, trường lớp thì với tôi đó lại là những nỗi lo toan về học phí và cả việc: tôi bị bạn bè bắt nạt. Đỉnh điểm là khi tôi học lớp bốn, cứ mỗi sáng thức dậy, tôi lại sợ sệt không biết ngày hôm đó đến lớp sẽ gặp những việc gì. Tôi bị chính cô chủ nhiệm của mình mang ra làm đề tài cho cả lớp trêu chọc chỉ vì tôi hay đóng học phí trễ, vì tôi sử dụng bộ sách giáo khoa cũ của chị hai để lại hay vì tôi mang đôi giày bị mòn đế mãi chưa chịu thay. Mọi thứ cứ thế tích tụ dần trong tâm trí một đứa trẻ chín tuổi, cho đến một hôm sau khi bị cô bắt đứng giữa lớp mắng vì không đóng học phí đúng hạn, tôi lê từng bước chân về nhà trong sự hoảng loạn tột cùng.

Hôm đó, tôi đã khóc với mẹ thật nhiều, tôi xin mẹ cho mình được nghỉ học một năm trong từng tiếng nấc nghẹn chỉ vì ngây ngô nghĩ rằng tôi sẽ không còn gặp lại những điều khủng khiếp ấy ở trường nữa.

Vài hôm sau, mẹ cùng tôi đến lớp, cô xin lỗi và hứa với mẹ tôi rằng sẽ không để sự việc ấy tái diễn. Tuy nhiên, mọi chuyện sau đó càng trở nên tệ đi khi tôi tiếp tục trở thành trung tâm của những trò đùa trong lớp. Tôi không khóc với mẹ và đòi nghỉ học nữa, tôi cố gắng nuốt những giọt nước mắt và nỗi sợ sệt vào trong để cố gắng vượt qua những ngày học còn lại.

Tôi nghĩ rằng, ba mẹ mình đã có quá nhiều nỗi bận tâm và cực nhọc nên tôi không muốn mình mang thêm vào đấy những-giọt-mồ-hôi.

Tôi nhớ rõ cũng những ngày mưa năm ấy, ngôi nhà mái lá oằn mình với những đợt gió mạnh, nền nhà thấp nước ngập cứ rút lên từng đợt. Ba, mẹ, chị hai và tôi chạy tới lui, người cầm thau hứng nước dột, người lo tát nước ngập ra ngoài, người chất đồ đạc lên cao để không bị ẩm. Xung quanh là những chiếc cổng cao đóng kín, im thin thít của những người họ hàng hờ hững. Họ – mặc nhiên không một lần tỏ ra quan tâm, chỉ có gia đình nhỏ bốn người của tôi tự nhắc nhở nhau cố gắng trong những lúc khó khăn nhất. Đã nhiều lần, tôi chợt thấy những giọt nước mắt tủi thân của mẹ hòa vào những giọt mưa, những tiếng thở dài của ba lẫn vào từng cơn gió rít, tất cả càng khiến tôi thấm thía hơn bao giờ hết một điều: tôi không thể buông xuôi. Thế nên, tất cả tạo nên trong tôi một động lực mãnh liệt, giúp tôi can đảm vượt qua những biến cố đầu tiên trong đời. Chỉ có cố gắng học tập, tôi mới có thể tự tạo ra cho mình những con đường rộng mở đi đến thành công, cũng như giúp ba mẹ có một cuộc sống an yên hơn. Tôi học cách bỏ ngoài tai những trò đùa của bạn học, tự tạo niềm vui cho bản thân mỗi lần áp lực bủa vây. Hai năm sau đó, tôi bắt đầu nhận được học bổng khuyến học của thành phố và duy trì thành tích ấy đến hết những năm phổ thông. Tôi đã không còn là một đứa trẻ hay ngồi tủi thân so sánh hoàn cảnh của mình với tụi bạn cùng lứa nữa mà tôi – vững tâm, chín chắn và biết cảm thông cho ba mẹ hơn.

Bằng những nỗ lực và đôi chút may mắn, tôi thi đậu vào một trong những trường kỹ thuật lớn của thành phố: đại học Bách Khoa Tp. HCM. Đây chính là nơi ươm thêm trong tôi một chút cạnh tranh, đủ để cho bản thân không ngừng phấn đấu và tự mãn. Tôi nhận được thêm học bổng hỗ trợ từ các doanh nghiệp, được sinh hoạt cùng các bạn sinh viên với cùng nỗ lực vượt khó, nơi câu chuyện của chúng tôi luôn được thấu hiểu và nhận được những lời động viên. Cùng với những chuyến đi tình nguyện, tiếp xúc với nhiều hoàn cảnh cơ cực xung quanh mình, tôi nhận ra hạnh phúc đôi khi vẫn ở đó, trong nụ cười của những con người bình dị, nhận ra những cái nắm tay chia sẻ đôi khi lại ấm lòng hơn cả lúc những cánh cổng cao kia một lần hé mở.

Tôi tìm hiểu nhiều hơn về các hoạt động xã hội, lên kế hoạch học anh văn để chuẩn bị cho chuyến đi xa hơn đến những miền kiến thức mới sau khi tốt nghiệp. Thế nhưng, khó khăn lại tìm đến khi tôi hoàn thành chương trình đại học vài tháng, mẹ tôi bệnh nặng và phải nằm viện. Tâm trí tôi một lần nữa rơi vào một khoảng không trống rỗng. Mọi dự định gián đoạn, tôi phải làm thêm nhiều việc để có thể chăm sóc cho mẹ và trang trải chi tiêu trong gia đình. Xuyên suốt khoảng thời gian ấy, tôi cứ mãi loay hoay với câu hỏi “Phải chăng mọi cố gắng của mình vẫn chưa đủ?”. Và như một hậu quả kéo theo: tôi lại mệt mỏi và nản lòng.

Nhưng may mắn thay với niềm tin và những cố gắng không ngừng, mẹ tôi đã khỏi bệnh. Áp lực và lo âu trong tôi một lần nữa được giải tỏa. Sau đó một thời gian, tôi biết đến chương trình Thạc sỹ ngành Phát triển đô thị bền vững do đại học kỹ thuật Darmstadt Đức hợp tác giảng dạy tại đại học Việt Đức. Bằng tinh thần cầu tiến và nỗ lực vốn có cùng những lời động viên từ gia đình, tôi nhận được học bổng của cơ quan Trao đổi Hàn lâm Đức (DAAD) để thực hiện luận văn tại Darmstadt trong 7 tháng. Những ngày trước khi bay, tôi dành thời gian trở lại huyện Củ Chi, nơi tôi chọn làm trường hợp nghiên cứu cho luận văn của mình. Với tác động của công nghiệp hóa và sự xuất hiện của các khu công nghiệp trên khắp địa bàn huyện, cuộc sống của người dân – những người đa số từng là nông dân trước đây, đã thay đổi rất nhiều, cả theo hướng tích cực và tiêu cực. Lắng nghe những chia sẻ của họ, tôi hiểu thêm về bao nỗi vất vả họ từng gặp phải cũng như những thực trạng nông nghiệp hiện nay tại vùng đất thép thành đồng này.

Sau khi đến Đức, những dự án nghiên cứu và các chuyến đi thực địa tạo cho tôi cơ hội đi đến nhiều vùng đất khác nhau ở châu Âu, hiểu thêm về những nền văn hóa mới, cách con người sống chan hòa, giúp đỡ nhau vì lợi ích chung cũng như cách áp dụng những tiến bộ mới vào phát triển đô thị và nông thôn. Tôi trở về nước, mang theo mình một nền tảng kiến thức vững chắc có thể giúp tôi áp dụng vào giải quyết những vấn đề còn tồn đọng ở thành thị và nông thôn Việt Nam. Tôi mong muốn được tham gia vào các dự án phát triển, thay đổi chất lượng sống của cộng đồng và thu hẹp khoảng cách giàu nghèo, đặc biệt là ở vùng quê.

Tôi tình cờ được biết và gặp gỡ anh Huỳnh Hạnh Phúc – CEO của công ty Green Edu. Sau những trao đổi cởi mở về câu chuyện nông nghiệp Việt Nam cũng như những dự định ấp ủ của cả hai, tôi chính thức trở thành một Cộng sự chuỗi giá trị ở Green Edu.

ĐẾN VỚI GREEN EDU…

Từ khi bắt đầu làm việc ở Green Edu, tôi được tiếp cận một môi trường làm việc năng động, nơi mọi nhân viên đều sẵn sàng hỗ trợ nhau. Những buổi họp training nội bộ mang đến cho tôi nhiều kiến thức mới ngay từ chính những người đồng nghiệp của mình đúng với tinh thần hoạt động của Green Edu: học hỏi, chính trực và hợp lực. Bên cạnh đó, tôi được tham dự vào nhiều hội thảo và diễn đàn lớn như Diễn dàn Pháp lý Liên minh Hợp tác xã quốc tế, Hội nghị Đầu tư xanh tại Trà Vinh, v.v… Nhờ vậy, tôi có cơ hội được lắng nghe và cập nhật nhiều xu thế đổi mới cũng như những chia sẻ thú vị từ nhiều chuyên gia trong và ngoài nước. Tôi tin rằng, ở nơi đây, tôi có thể tiếp tục được học hỏi, đóng góp công sức, kiến thức và những kinh nghiệm của mình để cải thiện đời sống cùng thu nhập của người nông dân, giúp họ củng cố lại niềm tin vào nền nông nghiệp nước nhà và phát triển sinh kế một cách bền vững.

Không ai có thể lựa chọn mình sinh ra trong một hoàn cảnh như thế nào, nhưng quyết định tương lai là nằm trong tay mỗi chúng ta. Tôi hy vọng, mỗi lúc bạn thấy yếu lòng và mệt mỏi nhất, hãy nhớ lại rằng xung quanh ta vẫn còn những người yêu thương cần đến mình, rằng “khả năng của con người là vô hạn” nên đừng giới hạn nó bởi những khó khăn nhất thời; từ đó hãy vững tâm, tiếp tục đứng lên mà bước về phía trước. Và nếu bạn cũng mong muốn tạo ra những thay đổi tích cực không chỉ cho bản thân mà còn cho cộng đồng, hãy bắt đầu điều đó ngay từ hôm nay. Hãy tin tưởng mãnh liệt rằng: bạn có thể và sẽ làm được.

Bài viết & Hình ảnh: Bình
Thiết kế: Linh Tâm

Value Chain Associate Program (VCAP) là là chương trình phát triển và tạo môi trường cho tài năng trẻ ở  tất cả các ngành nghề phát huy thế mạnh và cống hiến cho cộng đồng, cho hệ sinh thái Nông nghiệp ngày càng hưng thịnh. Là một Associate (Cộng sự), bạn sẽ trở thành những “chiến binh” trang bị đầy đủ kỹ năng với sứ mệnh giải quyết các vấn đề Nông nghiệp – Nông thôn – Nông dân theo định hướng chuỗi giá trị và thị trường. Để trở thành một phần của VCAP – chương trình Cộng sự chuỗi giá trị như Bình, ứng tuyển vào chương trình VCA cùng chúng tôi ngay:ỨNG TUYỂN

Đọc thêm >>> Câu chuyện của Dung – Cộng sự chuỗi giá trị của Green Edu