Tôi nhấc máy gọi điện thoại cho một người bạn vì biết tin bạn vừa về lại Việt Nam sau chuyến học tập ở nước ngoài. Định bụng sẽ đưa bạn đi vòng vòng Sài Gòn vào dịp Quốc Khánh tới, thế mà tôi lại bị thuyết phục bởi kế hoạch hấp dẫn mà bạn đề ra – trải nghiệm mô hình farmstay ở Chiang Mai. Một chuyến đi đầy bất ngờ đã bắt đầu như thế đấy.

Rừng quốc gia Doi Inathon xanh ngút ngàn.
Nguồn: Nhóm tác giả
Suýt quên mất mặt trời…

Sau 2 giờ bay, cuối cùng nhóm 4 người chúng tôi đã đặt chân xuống sân bay Chiang Mai an toàn. Nằm gần chân đồi Suthep xanh rì nên không khí nơi đây mát mẻ lạ kỳ. Được đánh giá là một trong những sân bay quốc tế với chất lượng dịch vụ tốt và lượng khách du lịch dồi dào, Sân bay Quốc tế Chiang Mai là cửa ngõ quan trọng, đóng góp một phần không nhỏ vào sự phát triển kinh tế của vương quốc Thái Lan. Diện tích của sân bay không quá lớn nhưng hàng năm tiếp đến hơn 2 triệu hành khách quốc tế và gần 8 triệu lượt khách nội địa.

Chúng tôi chọn tuk tuk để đi từ sân bay về khách sạn. Tuk tuk là dạng xe máy được cải tiến để phía sau đủ rộng cho 2 người ngồi, thoạt nhìn như một chiếc xe lam nhỏ. Điểm đặc biệt là tuk tuk có cả số lùi như ô tô nữa. Thấy rõ là hai đứa tôi chẳng có một chữ tiếng Thái giắt lưng, anh lái xe đưa luôn điện thoại để tôi đánh địa chỉ muốn đến. “OK! OK! No problem!” – anh xem địa chỉ xong thì vừa nói vừa cười khà khà hào sảng. Anh nhiệt tình nói tiếng Thái xen lẫn tiếng Anh để chỉ cho chúng tôi cảnh vật trên đường, hệt như một hướng dẫn viên du lịch. Giọng anh trầm trầm thân thiện khiến tôi chỉ ước mình biết được thêm chút tiếng Thái để đáp lại sự nhiệt tình này. Chúng tôi đang mải mê nói chuyện thì xe đã đến thành cổ – trái tim của thành phố Chiang Mai nhộn nhịp.

Đón chào chúng tôi là một nhà trọ nhỏ xinh. Lầu trệt chỉ chừng 25 thước vuông,  gồm quầy tiếp tân và 3 bàn trà thấp. Gạch men lát sàn là những viên nhỏ chỉ độ gang tay, tráng hoa văn caro xanh trắng đơn giản của những ngày xưa cũ. Trong lúc chờ bạn làm thủ tục nhận phòng, tôi bị thu hút bởi một chiếc ukulele nhỏ nhỏ nhỏ xinh xinh. Cây đàn treo nghiêng nghiêng trên tường, mặt gỗ đã phủ một lớp bụi hờ. Tôi đưa tay lên gảy thì chợt giật mình khi nghe anh chủ nhà trọ gọi. Sợ anh quở trách, tôi vội buông ra, nhưng thì ra anh gọi là để bảo “Nếu bạn thích thì có thể lấy xuống chơi thoải mái!” kèm theo một nụ cười tỏa nắng, làm tôi suýt quên mất mặt trời lúc đó đã lặn mất rồi.

Mãi mà không ngắm hết

Chợ đêm Chiang Mai chỉ mở vào chiều tối thứ 7 và chủ nhật. Khi trời còn chưa kịp tắt nắng thì các cửa tiệm đã bắt đầu dựng gian hàng. Không khí rộn ràng náo nhiệt khẩn trương náo động cả một góc trời. Nếu bỏ lỡ khoảnh khắc kỳ diệu này, du khách chắc sẽ ngỡ ở đây vừa xảy ra một trò ảo thuật, khi mà con phố vắng lặng lúc sớm giờ đã lung linh tấp nập trong đêm.

Chợ đêm Chiang Mai lung linh trong ánh đèn.
Nguồn: Nhóm tác giả

Thái Lan đúng là thiên đường mua sắm, chẳng vậy mà chợ đêm mà chúng tôi đi ngày hôm đó đã khiến cho những đôi chân đầy sức trẻ cũng phải mỏi mệt vì khu chợ rộng lớn này.

Chợ đêm là hình thức mua bán tập trung ở một khu vực và chỉ diễn ra vào khoảng từ 17 đến 23 giờ. Chúng tôi đi mãi mà không ngắm hết từ hàng địa phương, hàng từ vùng miền khác, hàng có họa tiết voi, rồi những món đồ hoa văn mang đậm âm hưởng vùng Bắc Thái Lan. Cách bày trí bắt mắt và tay nghề vô cùng tinh xảo khiến chúng tôi đến hàng nào cũng phải dừng lại ngắm nghía cho thật đã. Mới ngày đầu tiên của chuyến đi mà đứa nào trong nhóm cũng phải mua về vài món.

Hang ổ ẩm thực

Một phần không thể không kể đến đó là “ẩm thực đường phố” Thái Lan. Các quán nhỏ nằm rải rác hai bên đường, thức ăn bày ra đầy sắc màu và mùi thơm lạ lẫm. Đồ ăn ở đây đa dạng cả về chủng loại và cách thức chế biến. Dù đã lập sẵn chiến thuật để thử thật nhiều món mới, nhưng chỉ sau hai chục phút trên con đường nhỏ, bụng bọn tôi đều đã căng ra như ông địa mất rồi.

Nhưng chao ôi, lũ trẻ chúng tôi quả là đã phạm một sai lầm. Từ con đường này đi thêm dăm bước, một con hẻm dẫn vào khu ẩm thực siêu to khổng lồ dường như vô tận. 4 đứa nhìn nhau với biểu cảm không tả được, thế là bọn tôi quyết định tra tấn con mắt mình bằng cách vào tận “hang ổ ẩm thực” này.

Dù là vùng núi phía Bắc nhưng Chiang Mai vẫn có rất nhiều quán ăn phục vụ hải sản tươi sống. Khách nước ngoài lẫn “nước trong” ngồi gần kín hết các hàng ghế công cộng. Tôi cứ tưởng như trước mắt mình là một sân khấu lớn đang diễn vở ‘Thiên Đường Ẩm Thực’ và chúng tôi là những diễn viên quần chúng trong vai “chỉ được ngắm chứ không được ăn”.

Một điểm mà tôi ấn tượng là đường phố ở đây rất sạch sẽ, kể cả khu vực ăn uống ngoài trời – chỗ vốn rất khó giữ được sự tinh tươm. Sự “Sạch đến kỳ lạ” này được tái hiện trong suốt những ngày sau đó khi chúng tôi đi đến những khu vực khác của Chiang Mai. Thật tuyệt vời!

Mori Natural Farm

Những ngày tiếp theo là thời gian chúng tôi thực hiện đúng mục đích chính của chuyến đi: tham quan và trải nghiệm các mô hình farmstay của Chiang Mai. Chúng tôi đến thăm 4 farmstay nổi tiếng. Nông trại nào cũng dễ mến vô cùng, nhưng điều khiến tôi nhớ nhất chính là những ngày hạnh phúc tại Mori Natural Farm.

Cách trung tâm Chiang Mai khoảng 40km về phía Bắc, Mori Farm đi vào hoạt động từ tháng 11/2018 dưới sự quản lý của đôi vợ chồng trẻ Po – Mieng ở vùng Pong Yaeng, Mae Rim. Anh Po là kỹ sư điện, có nhiều năm làm việc trong các tập đoàn lớn tại Bangkok nhưng “cuộc sống đô thị ngột ngạt quá nên hai vợ chồng anh về đây trồng cây cho gần gũi với thiên nhiên,” anh kể.

Anh Po (đứng thứ ba từ bên trái) cùng đoàn khách đến nhà.
Nguồn: Nhóm tác giả

Anh kể, trong một lần ghé thăm, bạn anh hỏi rằng “Ngôi nhà này vừa thoáng đãng, lại còn có tầm nhìn rất đẹp, sao không thử làm farmstay nhỉ?”. Nghe vậy, anh Po tìm hiểu qua sách vở và Internet, thấy mô hình này cũng hợp với lối sống tự nhiên mình đang theo đuổi, thế là quyết định làm thôi. “Mọi thứ diễn ra nhanh lắm, chỉ 8 tháng anh đã có 4 căn nhà rồi, nhưng không vì thế mà chất lượng kém đâu nhé,” vừa kể, anh vừa hào hứng dẫn chúng tôi đi khắp Mori Farm.

Mỗi ngôi nhà là một tác phẩm do chính anh Po thiết kế và giám sát thi công. Mấu nối của kèo, cột, xà nhà được khắc thành mộng (lồi) và lỗ mộng (lõm) để ghép khít vào nhau mà không cần đến một cây đinh nào cả. Đây là kỹ thuật ghép mộng gỗ, còn gọi là kỹ thuật kanawatsugi của người Nhật, đòi hỏi người thợ phải thật tỉ mỉ và kiên nhẫn.

Một căn nhà được làm với kỹ thuật ghép mộng gỗ (kanawatsugi) tại Mori Natural Farm.
Nguồn: Trang trại Mori cung cấp

Mỗi căn phòng rộng khoảng 20 – 40 thước vuông, tùy vào nhu cầu người ở. Trên sàn gỗ ấm cúng là một chiếc giường lớn phủ ga trắng tinh tươm. Thiết kế của ô cửa và vách ngăn khiến trong phòng thoáng mát như ở ngoài trời. Hoa khô trong lọ được hái sẵn từ vườn, sách, tạp chí xếp ngay ngắn trên bàn, rèm với hoa văn Nhật tung bay trong gió, … tất cả điều đó làm chúng tôi không khỏi mỉm cười hạnh phúc khi mường tượng cảnh chị Mieng – vợ anh Po lui cui sắp đặt thật chỉn chu, đầy tâm huyết.

Khi chúng tôi thắc mắc rằng không thấy muỗi xuất hiện vì thường những vùng rừng núi, độ ẩm cao sẽ giúp muỗi sinh sôi mạnh, anh Po hài hước giải thích là “vì chúng ta đang ở trên độ cao 900m so với mực nước biển nên muỗi bay lên giữa đường thì gãy cánh hoặc bị ù tai nên bỏ cuộc ấy mà”. Hơn nữa, để ngăn chặn côn trùng, anh trồng các loại cây hương liệu như sả, hương thảo xung quanh.

Đoạn, anh kể chúng tôi nghe về phương pháp canh tác hữu cơ mà anh đang áp dụng tại vườn, rằng anh không sử dụng hóa chất gì cả, trồng cây theo phương pháp tự nhiên nên rau của anh thanh mát lắm. Anh còn trồng cả dâu tây nữa, tuy quả không to đẹp nhưng cực kỳ thơm ngon và khách du lịch ai nấy đều rất thích. Du khách khi đến với anh chị đều được đón tiếp như những người anh em trong gia đình vậy: được làm vườn, được nấu ăn, được chia sẻ cùng nhau.

Những chùm hoa tại trang trại Mori hẹn chúng tôi một ngày trở lại.
Nguồn: Agoda

Trở lại thành cổ sau khi thăm thêm 3 farmstay khác, chúng tôi có những buổi review nói chuyện về những ấn tượng trong chuyến đi. Tuy có rất nhiều trải nghiệm, tôi lại nhớ nhất những lời của anh Po: “Anh muốn trồng ra những loại rau củ sạch không chỉ cho gia đình mình mà cả những người khách đến đây cũng được thưởng thức vị ngon của nó nữa!”. Câu nói từ người đàn ông mảnh khảnh chân chất nghe giản đơn thôi, nhưng thực sự đã truyền cho tôi rất nhiều cảm hứng: khi việc làm nhỏ của mình mang lại giá trị cho người khác, thì chắc chắn, hạnh phúc sẽ được nhân đôi.