CHẠY VÀ MƠ VỀ MÀU XANH

CHẠY VÀ MƠ VỀ MÀU XANH

Theo triết lý sống của mình, một quốc gia mạnh là quốc gia có tiềm lực sản xuất tốt từ những thứ cơ bản nhất như rau củ quả, thịt, cá. Bởi đó những nhu yếu phẩm của con người, không có ăn thì không thể sống, nên một quốc gia muốn giàu mạnh thì phải bắt đầu từ việc đảm bảo cho dân mình được ăn sạch sống khỏe. Mình luôn thắc mắc tại sao nước ta có tiềm năng phát triển nông nghiệp lớn như thế, có nhiều điều kiện địa lý độc đáo được thiên nhiên ưu đãi hơn rất nhiều quốc gia khác, lực lượng lao động tại nông thôn vẫn chiếm phần đông đảo nhất, vậy mà vẫn phải ăn những thực phẩm đầy chất hóa học, muốn ăn ngon thì toàn phải nhập hàng ngoại về. Tại sao nguồn nhân lực, nguồn thông tin của nông nghiệp – ngành mũi nhọn của nước mình lại thiếu thốn đủ bề. Tại sao những mâu thuẫn, những bất công này xảy ra ở ngay giữa một vùng đất có đồng vàng, biển bạc. 

À, ra là năng suất lao động còn kém, do phần lớn nông dân còn chưa qua đào tạo, do khoảng cách giữa đời sống thành thị và nông thôn còn khắc nghiệt, vì thế mà nền nông nghiệp Việt cứ được duy trì theo kiểu cũ, với vốn kiến thức không được cập nhật của người nông dân. Sau khi nghiên cứu thêm các thông tin về tình trạng biến đổi khí hậu, mình còn biết được rằng những hành động canh tác chưa đúng đã làm cho nền nông nghiệp gây ra những tác động ngày càng trầm trọng đối với môi trường, với sinh kế của người nông dân. 

Năm ba đại học, mình bắt đầu dấn thân vào nông nghiệp để biết được liệu mình có thích nông nghiệp thật hay không. Vốn là sinh viên kinh tế, bạn bè xung quanh cũng khó mà tìm được người có cùng chí hướng, mình lẳng lặng tìm những quyển sách về nông nghiệp để đọc, như quyển “Quả táo thần kỳ của Kimura” – mình biết được nông nghiệp hữu cơ chỉ đơn giản là bắt nguồn từ tình thương của người nông dân với người vợ bị dị ứng với thuốc trừ sâu của mình, hay quyển “Cuộc cách mạng một cọng rơm” –  mình thấy được lòng tin mãnh liệt, mạnh mẽ vào triết lý sống thuận tự nhiên của tác giả. Rồi mình tham gia vào các hội nhóm về nông nghiệp sạch, nông nghiệp hữu cơ, khởi nghiệp nông nghiệp trên Facebook, mình thích mê khi thấy những khu vườn, những trang trại rộng hàng hectare được canh tác theo tiêu chuẩn sạch, những câu chuyện khởi nghiệp, theo đuổi nông nghiệp đầy mồ hôi, vất vả mà các anh chị nông dân thế hệ mới chia sẻ.

Rồi mình đi nhiều hơn, mình vừa học vừa làm, để dành tiền để đi, càng đi đến nhiều vùng đất, mình càng thấy yêu đất nước Việt Nam hơn, những cảnh đẹp trùng điệp mở ra trước mắt mình, với màu xanh của rừng, màu vàng của lúa, màu đỏ của những bụi hồng mọc dại, màu trắng mờ đục của buổi sương sớm, tất cả những sắc màu đó đi từ mắt vào tim, càng ngắm càng yêu, càng muốn bảo vệ và gìn giữ. Vì thế mà tình yêu cho ruộng lúa, cho cánh rừng của mình ngày càng to lớn.

Năm ba đại học, mình về Vĩnh Long để đi Mùa Hè Xanh với các bạn cùng khoa, và mình đã có những trải nghiệm dễ thương “nhớ đời”. Trên chiếc xe đạp lộc cộc, bạn đèo mình đến quán nước mía đầu “lộ” để hỏi han người dân về mấy nhà vườn địa phương, tìm hiểu thông tin cho dự án sàn thương mại điện tử nông sản mà nhóm mình làm. Men theo con đường đất đỏ được điểm tô bởi những lũy tre già, mình tìm đến ruộng dưa được chỉ, thích thú quan sát cảnh người dân thu hoạch dưa. Trò chuyện với chị chủ ruộng, mình thấy được những bất cập trong việc liên kết thông tin bị đứt quãng qua nhiều kênh, cũng như là những nỗi vất vả của người nông dân lúc thời tiết thất thường, hay là cái giá mua quá thấp từ thương lái. Cả người trồng, người mua và thậm chí là người bán đều chịu thiệt thòi, tại sao chúng ta lại “khó sống” với nông sản như vậy.

Ước mơ về một nền nông nghiệp sạch hơn, phát triển hơn, tiến bộ hơn thôi thúc mình đi tìm những thông tin về nông nghiệp để đọc, để cảm. Nghe những chia sẻ vừa vui vừa buồn của những người khởi sự làm nông, thấy lòng đầy hi vọng, mặc dù cũng có một chút lo lắng vì chuyên ngành mình học liên quan chủ yếu đến công nghệ thông tin chứ không dính dáng gì đến nông nghiệp.

Rồi sau đó, bằng tất cả những hy vọng, mình viết lá đơn xin việc tiếng Anh đầu tiên gửi vào Green Edu, và cố gắng trả lời thật tốt các câu hỏi trong form tuyển dụng, sau nhiều ngày lên xuống văn phòng xanh, với cái tên thật dễ thương là Dế Mèn Hub, cuối cùng, mình đã thật tự hào khi được nói “Tôi là Cộng sự chuỗi giá trị đến từ Green Edu.”

Và cũng không dễ.

Thật không dễ dàng để mình có thể nói được câu đó. Chặng đường làm thực tập sinh của mình là một chuỗi ngày chìm trong training và… làm việc lặt vặt. Là thành viên non trẻ nhất team, lại không có nhiều kinh nghiệm hoạt động ở “mặt trận” đại học, so với các anh chị đồng nghiệp giỏi giang, mình còn nhiều thiếu sót quá, nhiều lúc mình tự ti về chính năng lực bản thân. Thế nhưng, với lời tự hứa là sẽ cố gắng học tập, làm việc hết mình để nâng cao năng lực, cố gắng phát huy tối đa tiềm năng mình có, để mai này chết đi không tiếc nuối. Mình đã nỗ lực thật nhiều, cố gắng học và hành, mở mắt mở tai ra để quan sát, lắng nghe, học hỏi từ nhiều khía cạnh khác nhau của cuộc sống.

Mình nhìn màu xanh nông nghiệp Việt với cả hai góc nhìn, một bên là tiêu cực, và một bên là tích cực. Tiêu cực bởi vì không biết hằng ngày, ba má mình thực sự đang ăn cái gì để sống, đó liệu là thịt cá rau củ, hay liệu chỉ là một dạng “tiến hóa” khác của hóa chất. Tiêu cực bởi vì nỗi lo về biến đổi khí hậu đang diễn ra ngay trước mắt mình và môi trường đang bị ảnh hưởng ngày càng nặng nề hơn, lo lắng cho đời sống, sinh kế bà con đồng bằng sông Mê Kông, của những người yếu thế. May mắn thay, tương lai nông nghiệp Việt vẫn còn đầy hứa hẹn. Tham gia vào các group về nông nghiệp trên Facebook, đi tham quan các hội chợ triển lãm ngành nông, mình thấy được nhiều câu chuyện người thật việc thật. Thấy được làn sóng canh tác sạch và xanh đang được lan tỏa và hưởng ứng mạnh mẽ. Thấy được mồ hôi và nước mắt của những người nông dân thế hệ cũ và mới. Quan trọng hơn hết, mình thấy được trăn trở của mình cũng là trăn trở của rất nhiều người khác, và mỗi một người đều đang chung tay để làm nên điều gì đó có ích cho cây rau, ngọn cỏ của nước Nam.

Giấc mơ của mình là được cộng tác, được làm, được đi. Muốn đi xa thì phải đi cùng nhau, mình không thể làm gì lớn nếu chỉ khư khư một mình. Thật may mắn khi vào Green Edu, mình đã có thật nhiều cơ hội để cộng tác, làm việc nhóm. Mình được hòa nhập vào văn hóa ba miền Bắc Trung Nam, thích thú với những sự khác biệt, mặc dù đôi lần cũng bối rối. Với văn hóa học tập, văn hóa kết nối được chú trọng duy trì ở Green Edu, mình đã tự hào khi đang dần trở thành một phiên bản tốt hơn như mình mong muốn. Cho dù mùa dịch Covid lắm khó khăn thì những dự án vì cộng đồng vẫn chạy, những deadline vẫn được đặt ra, những buổi đào tạo kiến thức, kỹ năng cứng và mềm, những vòng tròn kết nối đồng đội đều được duy trì hàng tuần. Những công việc cứ chạy, những trở ngại cứ đến, nhưng tụi mình thì cứ bước đi thôi, cứ gieo một hạt giống trong tâm mình, chăm sóc nó cẩn thận. Đến một ngày, nó sẽ trở thành mầm xanh, rồi đơm bông, kết trái. 

 

Ảnh & bài viết: VCA Uyên Phạm

 

 

 

 

 

 

Cô gái nhỏ bé có một trái tim lớn với nông nghiệp

Cô gái nhỏ bé có một trái tim lớn với nông nghiệp

Chào đón Sài Gòn nhộn nhịp cùng những dãy nhà bê tông san sát nhau, mình tưởng chừng vừa mở mắt ra, đến với thế giới đã bắt gặp hình ảnh này và nó trải dài suốt hơn hai mươi mùa xuân của mình rồi. Thế nên cả tuổi thơ của mình thiếu hẳn một mảng xanh của thiên nhiên cuộc sống.

Lớn lên, mình kết duyên với truyền thông ở trường đại học và sau đó làm các công việc về marketing từ các công ty nhỏ đến tập đoàn đa quốc gia là vì mình mong muốn thấu cảm con người nhiều hơn, đặt tên những cảm xúc được giấu kín của con người nhiều hơn, vì thế Nông nghiệp có lẽ đã lặng lẽ theo mình với vai trò là nguồn thực phẩm nạp vào cơ thể mỗi ngày chờ đợi ngày kết đôi chính thức. 

“Nông nghiệp lặng lẽ theo Khanh như một người tình chờ đợi ngày kết đôi chính thức”

Phải chăng mọi thứ đã được sắp đặt sẵn trước mắt mình, con đường mà mình luôn khao khát tìm kiếm mỗi ngày lại hiển hiện ngay trước mắt mình, chẳng cần tìm đâu xa xôi.

Mình yêu thích đọc những thứ xảy ra xung quanh cuộc sống con người, biết bao bài viết kêu gọi giải cứu trái cây, cuộc sống bấp bênh của người nông dân giữa cơn đại hạn, lũ lụt, và nỗ lực đến kiệt sức khi phải “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời” nhưng cuối cùng vẫn bị thương lái nước ngoài chèn ép với cái giá rẻ mạt,… mỗi năm được lên sóng làm mình cảm thấy chạnh lòng.

Mình luôn nhận thấy một thực trạng xảy ra về câu chuyện nông sản Việt đầy tiềm năng nhưng chưa tận dụng được hết các ưu thế của mình ở thị trường trong nước và nước ngoài.

Và rồi, mình quyết định theo đuổi tìm hiểu về con người sâu hơn, mong muốn đóng góp sức mình vào việc giải quyết các vấn đề xã hội.

Mình đã chủ động tìm hiểu và lựa chọn Green Edu là nơi dừng chân tiếp theo của mình trên con đường đi tìm câu trả lời cho câu hỏi cả đời “Làm sao có thể giúp cho người nông dân sống vui vẻ mà người tiêu dùng cũng hạnh phúc với những thực phẩm xanh và sạch?” với vai trò là Cộng sự chuỗi giá trị.

“Đi tìm câu trả lời cho câu hỏi cả đời “Làm sao có thể giúp cho người nông dân sống vui vẻ mà người tiêu dùng cũng hạnh phúc với những thực phẩm xanh và sạch?”” 

Đặt chân vào Green Edu là một dấu mốc lớn trong đời của mình.

“Không biết gì về nông nghiệp thì có làm nông nghiệp được không?” – Người thân, người quen, ai cũng hỏi mình khi biết được công việc của mình hiện tại.  

Mình tự tin và tự nhủ với bản thân: “Nếu mình muốn, mình sẽ tìm mọi cách để làm, và mọi thứ sẽ tốt.”

Mình bắt đầu dấn thân vào nông nghiệp như một tờ giấy trắng đã chuẩn bị cọ vẽ, mực xịn sò để vẽ lên.

Đến đây, mình được học những kiến thức cơ bản nhất từ thâm canh – độc canh là gì, các tiêu chuẩn chất lượng trong nông nghiệp, cho đến tình hình hiện nay của thị trường rau củ quả, rồi qua những câu chuyện của người nông dân trong chuyến đi trải nghiệm, qua những chuyến tham gia phiên chợ nông sản và trò chuyện với người bán hàng, chủ doanh nghiệp, mình hiểu “còng lưng làm vườn” cũng nhọc lắm nhưng vui lắm, thấy được sự tử tế, tâm huyết với nông sản sạch vẫn luôn hiện diện trên mảnh đất hình chữ S này.

“Nếu mình nghĩ đó là khó khăn thì nó sẽ là khó khăn và làm mình mau nản. Còn nếu mình nghĩ đó là cơ hội tiềm ẩn sau những thử thách, nó sẽ tạo động lực mạnh mẽ để mình vượt qua” – Một bạn trẻ đang theo đuổi nông nghiệp hữu cơ chia sẻ điều này với mình tại phiên chợ nông sản ở Đà Lạt. Các chuyên gia nông nghiệp mà mình gặp cũng nói làm nông nghiệp không hề dễ dàng. Chặng đường phía trước còn dài, mọi thứ chỉ mới là bắt đầu, nhưng mình nghĩ điều gì xuất phát từ cái tâm sẽ trở lại từ cái tâm. Những điều tốt đẹp và tích cực sẽ được lan tỏa nhiều hơn trong cái thời đại mà xã hội có sự khủng hoảng về niềm tin với nhau.

Trai, gái, già, trẻ, giàu, nghèo – Ai làm nông nghiệp cũng được. Quyết tâm là được. Tử tế là được.

 

 

Nội dung & Hình ảnh: Mai Khanh
Biên tập: Tú Lê

Thiết kế: Linh Tâm

Value Chain Associate Program (VCAP) là là chương trình phát triển và tạo môi trường cho tài năng trẻ ở  tất cả các ngành nghề phát huy thế mạnh và cống hiến cho cộng đồng, cho hệ sinh thái Nông nghiệp ngày càng hưng thịnh. Là một Associate (Cộng sự), bạn sẽ trở thành những “chiến binh” trang bị đầy đủ kỹ năng với sứ mệnh giải quyết các vấn đề Nông nghiệp – Nông thôn – Nông dân theo định hướng chuỗi giá trị và thị trường. Để trở thành một phần của VCAP – chương trình Cộng sự chuỗi giá trị như Khanh, ứng tuyển vào chương trình VCA cùng chúng tôi ngay

ỨNG TUYỂN

[TUYỂN DỤNG] Green Edu mở tuyển dụng nhiều vị trí

[TUYỂN DỤNG] Green Edu mở tuyển dụng nhiều vị trí

Green Edu là một doanh nghiệp xã hội với sứ mệnh cải thiện hệ sinh thái khởi nghiệp và nguồn nhân lực trong ngành nông nghiệp định hướng theo chuỗi giá trị và thị trường.

Cùng chia sẻ giá trị “WE – Chúng tôi” với đội ngũ nhân viên và cộng sự xây dựng và hướng tới một mục tiêu chung: giải quyết các vấn đề của Nông nghiệp – Nông thôn – Nông dân góp phần nâng cao sức cạnh tranh và thu nhập, kiến tạo một nông thôn mới với cơ hội mới cho mọi người. Hiện tại, Green Edu đang tìm kiếm các ứng viên cho nhiều vị trí, cụ thể như sau:

Trợ lí: http://bit.ly/AssistantGE

Cộng sự Chuỗi giá trị: http://bit.ly/GEVCA

Nhân viên tuyển dụng: http://bit.ly/GERecruiter

Site Admin: http://bit.ly/GEAdmin

Well-being Manager: http://bit.ly/WBManager

Grant-researcher: http://bit.ly/GEReasearcher

Tình nguyện viên VCA tại Trà Vinh: http://bit.ly/TNVVCA

IT Senior: http://bit.ly/ITSenior

IT Entry: http://bit.ly/ITEntry

Multimedia Designer: http://bit.ly/GEDesigner

Các ứng viên cho các vị trí trên sẽ được làm việc tại văn phòng chính số R4-08 Khu phố Hưng Gia 1, quận 7, HCM. Riêng vị trí TNV VCA sẽ làm việc trực tiếp tại Trà Vinh.

CÁCH THỨC ỨNG TUYỂN
Để ứng tuyển, vui lòng gửi email với tiêu đề “[GREENEDU]_[Vị trí]_Họ và tên” đến people@greendu.vn với CV và Thư ứng tuyển.
DEADLINE: 31/07/2019
Chúng tôi luôn chào đón những ứng viên phù hợp với tầm nhìn và sứ mệnh của tổ chức.

Successful applicants will be invited to the next round on a rolling basis.
Due to the high number of applicants, we can only answer to successful candidates.
Thank you for your understanding.

Hành trình từ giấc mơ: Tôi muốn đổi thay

Hành trình từ giấc mơ: Tôi muốn đổi thay

Những năm cấp một, với nhiều đứa trẻ, đó là khoảng thời gian vô tư làm quen với thầy cô, trường lớp thì với tôi đó lại là những nỗi lo toan về học phí và cả việc: tôi bị bạn bè bắt nạt. Đỉnh điểm là khi tôi học lớp bốn, cứ mỗi sáng thức dậy, tôi lại sợ sệt không biết ngày hôm đó đến lớp sẽ gặp những việc gì. Tôi bị chính cô chủ nhiệm của mình mang ra làm đề tài cho cả lớp trêu chọc chỉ vì tôi hay đóng học phí trễ, vì tôi sử dụng bộ sách giáo khoa cũ của chị hai để lại hay vì tôi mang đôi giày bị mòn đế mãi chưa chịu thay. Mọi thứ cứ thế tích tụ dần trong tâm trí một đứa trẻ chín tuổi, cho đến một hôm sau khi bị cô bắt đứng giữa lớp mắng vì không đóng học phí đúng hạn, tôi lê từng bước chân về nhà trong sự hoảng loạn tột cùng.

Hôm đó, tôi đã khóc với mẹ thật nhiều, tôi xin mẹ cho mình được nghỉ học một năm trong từng tiếng nấc nghẹn chỉ vì ngây ngô nghĩ rằng tôi sẽ không còn gặp lại những điều khủng khiếp ấy ở trường nữa.

Vài hôm sau, mẹ cùng tôi đến lớp, cô xin lỗi và hứa với mẹ tôi rằng sẽ không để sự việc ấy tái diễn. Tuy nhiên, mọi chuyện sau đó càng trở nên tệ đi khi tôi tiếp tục trở thành trung tâm của những trò đùa trong lớp. Tôi không khóc với mẹ và đòi nghỉ học nữa, tôi cố gắng nuốt những giọt nước mắt và nỗi sợ sệt vào trong để cố gắng vượt qua những ngày học còn lại.

Tôi nghĩ rằng, ba mẹ mình đã có quá nhiều nỗi bận tâm và cực nhọc nên tôi không muốn mình mang thêm vào đấy những-giọt-mồ-hôi.

Tôi nhớ rõ cũng những ngày mưa năm ấy, ngôi nhà mái lá oằn mình với những đợt gió mạnh, nền nhà thấp nước ngập cứ rút lên từng đợt. Ba, mẹ, chị hai và tôi chạy tới lui, người cầm thau hứng nước dột, người lo tát nước ngập ra ngoài, người chất đồ đạc lên cao để không bị ẩm. Xung quanh là những chiếc cổng cao đóng kín, im thin thít của những người họ hàng hờ hững. Họ – mặc nhiên không một lần tỏ ra quan tâm, chỉ có gia đình nhỏ bốn người của tôi tự nhắc nhở nhau cố gắng trong những lúc khó khăn nhất. Đã nhiều lần, tôi chợt thấy những giọt nước mắt tủi thân của mẹ hòa vào những giọt mưa, những tiếng thở dài của ba lẫn vào từng cơn gió rít, tất cả càng khiến tôi thấm thía hơn bao giờ hết một điều: tôi không thể buông xuôi. Thế nên, tất cả tạo nên trong tôi một động lực mãnh liệt, giúp tôi can đảm vượt qua những biến cố đầu tiên trong đời. Chỉ có cố gắng học tập, tôi mới có thể tự tạo ra cho mình những con đường rộng mở đi đến thành công, cũng như giúp ba mẹ có một cuộc sống an yên hơn. Tôi học cách bỏ ngoài tai những trò đùa của bạn học, tự tạo niềm vui cho bản thân mỗi lần áp lực bủa vây. Hai năm sau đó, tôi bắt đầu nhận được học bổng khuyến học của thành phố và duy trì thành tích ấy đến hết những năm phổ thông. Tôi đã không còn là một đứa trẻ hay ngồi tủi thân so sánh hoàn cảnh của mình với tụi bạn cùng lứa nữa mà tôi – vững tâm, chín chắn và biết cảm thông cho ba mẹ hơn.

Bằng những nỗ lực và đôi chút may mắn, tôi thi đậu vào một trong những trường kỹ thuật lớn của thành phố: đại học Bách Khoa Tp. HCM. Đây chính là nơi ươm thêm trong tôi một chút cạnh tranh, đủ để cho bản thân không ngừng phấn đấu và tự mãn. Tôi nhận được thêm học bổng hỗ trợ từ các doanh nghiệp, được sinh hoạt cùng các bạn sinh viên với cùng nỗ lực vượt khó, nơi câu chuyện của chúng tôi luôn được thấu hiểu và nhận được những lời động viên. Cùng với những chuyến đi tình nguyện, tiếp xúc với nhiều hoàn cảnh cơ cực xung quanh mình, tôi nhận ra hạnh phúc đôi khi vẫn ở đó, trong nụ cười của những con người bình dị, nhận ra những cái nắm tay chia sẻ đôi khi lại ấm lòng hơn cả lúc những cánh cổng cao kia một lần hé mở.

Tôi tìm hiểu nhiều hơn về các hoạt động xã hội, lên kế hoạch học anh văn để chuẩn bị cho chuyến đi xa hơn đến những miền kiến thức mới sau khi tốt nghiệp. Thế nhưng, khó khăn lại tìm đến khi tôi hoàn thành chương trình đại học vài tháng, mẹ tôi bệnh nặng và phải nằm viện. Tâm trí tôi một lần nữa rơi vào một khoảng không trống rỗng. Mọi dự định gián đoạn, tôi phải làm thêm nhiều việc để có thể chăm sóc cho mẹ và trang trải chi tiêu trong gia đình. Xuyên suốt khoảng thời gian ấy, tôi cứ mãi loay hoay với câu hỏi “Phải chăng mọi cố gắng của mình vẫn chưa đủ?”. Và như một hậu quả kéo theo: tôi lại mệt mỏi và nản lòng.

Nhưng may mắn thay với niềm tin và những cố gắng không ngừng, mẹ tôi đã khỏi bệnh. Áp lực và lo âu trong tôi một lần nữa được giải tỏa. Sau đó một thời gian, tôi biết đến chương trình Thạc sỹ ngành Phát triển đô thị bền vững do đại học kỹ thuật Darmstadt Đức hợp tác giảng dạy tại đại học Việt Đức. Bằng tinh thần cầu tiến và nỗ lực vốn có cùng những lời động viên từ gia đình, tôi nhận được học bổng của cơ quan Trao đổi Hàn lâm Đức (DAAD) để thực hiện luận văn tại Darmstadt trong 7 tháng. Những ngày trước khi bay, tôi dành thời gian trở lại huyện Củ Chi, nơi tôi chọn làm trường hợp nghiên cứu cho luận văn của mình. Với tác động của công nghiệp hóa và sự xuất hiện của các khu công nghiệp trên khắp địa bàn huyện, cuộc sống của người dân – những người đa số từng là nông dân trước đây, đã thay đổi rất nhiều, cả theo hướng tích cực và tiêu cực. Lắng nghe những chia sẻ của họ, tôi hiểu thêm về bao nỗi vất vả họ từng gặp phải cũng như những thực trạng nông nghiệp hiện nay tại vùng đất thép thành đồng này.

Sau khi đến Đức, những dự án nghiên cứu và các chuyến đi thực địa tạo cho tôi cơ hội đi đến nhiều vùng đất khác nhau ở châu Âu, hiểu thêm về những nền văn hóa mới, cách con người sống chan hòa, giúp đỡ nhau vì lợi ích chung cũng như cách áp dụng những tiến bộ mới vào phát triển đô thị và nông thôn. Tôi trở về nước, mang theo mình một nền tảng kiến thức vững chắc có thể giúp tôi áp dụng vào giải quyết những vấn đề còn tồn đọng ở thành thị và nông thôn Việt Nam. Tôi mong muốn được tham gia vào các dự án phát triển, thay đổi chất lượng sống của cộng đồng và thu hẹp khoảng cách giàu nghèo, đặc biệt là ở vùng quê.

Tôi tình cờ được biết và gặp gỡ anh Huỳnh Hạnh Phúc – CEO của công ty Green Edu. Sau những trao đổi cởi mở về câu chuyện nông nghiệp Việt Nam cũng như những dự định ấp ủ của cả hai, tôi chính thức trở thành một Cộng sự chuỗi giá trị ở Green Edu.

ĐẾN VỚI GREEN EDU…

Từ khi bắt đầu làm việc ở Green Edu, tôi được tiếp cận một môi trường làm việc năng động, nơi mọi nhân viên đều sẵn sàng hỗ trợ nhau. Những buổi họp training nội bộ mang đến cho tôi nhiều kiến thức mới ngay từ chính những người đồng nghiệp của mình đúng với tinh thần hoạt động của Green Edu: học hỏi, chính trực và hợp lực. Bên cạnh đó, tôi được tham dự vào nhiều hội thảo và diễn đàn lớn như Diễn dàn Pháp lý Liên minh Hợp tác xã quốc tế, Hội nghị Đầu tư xanh tại Trà Vinh, v.v… Nhờ vậy, tôi có cơ hội được lắng nghe và cập nhật nhiều xu thế đổi mới cũng như những chia sẻ thú vị từ nhiều chuyên gia trong và ngoài nước. Tôi tin rằng, ở nơi đây, tôi có thể tiếp tục được học hỏi, đóng góp công sức, kiến thức và những kinh nghiệm của mình để cải thiện đời sống cùng thu nhập của người nông dân, giúp họ củng cố lại niềm tin vào nền nông nghiệp nước nhà và phát triển sinh kế một cách bền vững.

Không ai có thể lựa chọn mình sinh ra trong một hoàn cảnh như thế nào, nhưng quyết định tương lai là nằm trong tay mỗi chúng ta. Tôi hy vọng, mỗi lúc bạn thấy yếu lòng và mệt mỏi nhất, hãy nhớ lại rằng xung quanh ta vẫn còn những người yêu thương cần đến mình, rằng “khả năng của con người là vô hạn” nên đừng giới hạn nó bởi những khó khăn nhất thời; từ đó hãy vững tâm, tiếp tục đứng lên mà bước về phía trước. Và nếu bạn cũng mong muốn tạo ra những thay đổi tích cực không chỉ cho bản thân mà còn cho cộng đồng, hãy bắt đầu điều đó ngay từ hôm nay. Hãy tin tưởng mãnh liệt rằng: bạn có thể và sẽ làm được.

Bài viết & Hình ảnh: Bình
Thiết kế: Linh Tâm

 

Value Chain Associate Program (VCAP) là là chương trình phát triển và tạo môi trường cho tài năng trẻ ở  tất cả các ngành nghề phát huy thế mạnh và cống hiến cho cộng đồng, cho hệ sinh thái Nông nghiệp ngày càng hưng thịnh. Là một Associate (Cộng sự), bạn sẽ trở thành những “chiến binh” trang bị đầy đủ kỹ năng với sứ mệnh giải quyết các vấn đề Nông nghiệp – Nông thôn – Nông dân theo định hướng chuỗi giá trị và thị trường. Để trở thành một phần của VCAP – chương trình Cộng sự chuỗi giá trị như Bình, ứng tuyển vào chương trình VCA cùng chúng tôi ngay:ỨNG TUYỂN

Đọc thêm >>> Câu chuyện của Dung – Cộng sự chuỗi giá trị của Green Edu