CHẠY VÀ MƠ VỀ MÀU XANH

CHẠY VÀ MƠ VỀ MÀU XANH

Theo triết lý sống của mình, một quốc gia mạnh là quốc gia có tiềm lực sản xuất tốt từ những thứ cơ bản nhất như rau củ quả, thịt, cá. Bởi đó những nhu yếu phẩm của con người, không có ăn thì không thể sống, nên một quốc gia muốn giàu mạnh thì phải bắt đầu từ việc đảm bảo cho dân mình được ăn sạch sống khỏe. Mình luôn thắc mắc tại sao nước ta có tiềm năng phát triển nông nghiệp lớn như thế, có nhiều điều kiện địa lý độc đáo được thiên nhiên ưu đãi hơn rất nhiều quốc gia khác, lực lượng lao động tại nông thôn vẫn chiếm phần đông đảo nhất, vậy mà vẫn phải ăn những thực phẩm đầy chất hóa học, muốn ăn ngon thì toàn phải nhập hàng ngoại về. Tại sao nguồn nhân lực, nguồn thông tin của nông nghiệp – ngành mũi nhọn của nước mình lại thiếu thốn đủ bề. Tại sao những mâu thuẫn, những bất công này xảy ra ở ngay giữa một vùng đất có đồng vàng, biển bạc. 

À, ra là năng suất lao động còn kém, do phần lớn nông dân còn chưa qua đào tạo, do khoảng cách giữa đời sống thành thị và nông thôn còn khắc nghiệt, vì thế mà nền nông nghiệp Việt cứ được duy trì theo kiểu cũ, với vốn kiến thức không được cập nhật của người nông dân. Sau khi nghiên cứu thêm các thông tin về tình trạng biến đổi khí hậu, mình còn biết được rằng những hành động canh tác chưa đúng đã làm cho nền nông nghiệp gây ra những tác động ngày càng trầm trọng đối với môi trường, với sinh kế của người nông dân. 

Năm ba đại học, mình bắt đầu dấn thân vào nông nghiệp để biết được liệu mình có thích nông nghiệp thật hay không. Vốn là sinh viên kinh tế, bạn bè xung quanh cũng khó mà tìm được người có cùng chí hướng, mình lẳng lặng tìm những quyển sách về nông nghiệp để đọc, như quyển “Quả táo thần kỳ của Kimura” – mình biết được nông nghiệp hữu cơ chỉ đơn giản là bắt nguồn từ tình thương của người nông dân với người vợ bị dị ứng với thuốc trừ sâu của mình, hay quyển “Cuộc cách mạng một cọng rơm” –  mình thấy được lòng tin mãnh liệt, mạnh mẽ vào triết lý sống thuận tự nhiên của tác giả. Rồi mình tham gia vào các hội nhóm về nông nghiệp sạch, nông nghiệp hữu cơ, khởi nghiệp nông nghiệp trên Facebook, mình thích mê khi thấy những khu vườn, những trang trại rộng hàng hectare được canh tác theo tiêu chuẩn sạch, những câu chuyện khởi nghiệp, theo đuổi nông nghiệp đầy mồ hôi, vất vả mà các anh chị nông dân thế hệ mới chia sẻ.

Rồi mình đi nhiều hơn, mình vừa học vừa làm, để dành tiền để đi, càng đi đến nhiều vùng đất, mình càng thấy yêu đất nước Việt Nam hơn, những cảnh đẹp trùng điệp mở ra trước mắt mình, với màu xanh của rừng, màu vàng của lúa, màu đỏ của những bụi hồng mọc dại, màu trắng mờ đục của buổi sương sớm, tất cả những sắc màu đó đi từ mắt vào tim, càng ngắm càng yêu, càng muốn bảo vệ và gìn giữ. Vì thế mà tình yêu cho ruộng lúa, cho cánh rừng của mình ngày càng to lớn.

Năm ba đại học, mình về Vĩnh Long để đi Mùa Hè Xanh với các bạn cùng khoa, và mình đã có những trải nghiệm dễ thương “nhớ đời”. Trên chiếc xe đạp lộc cộc, bạn đèo mình đến quán nước mía đầu “lộ” để hỏi han người dân về mấy nhà vườn địa phương, tìm hiểu thông tin cho dự án sàn thương mại điện tử nông sản mà nhóm mình làm. Men theo con đường đất đỏ được điểm tô bởi những lũy tre già, mình tìm đến ruộng dưa được chỉ, thích thú quan sát cảnh người dân thu hoạch dưa. Trò chuyện với chị chủ ruộng, mình thấy được những bất cập trong việc liên kết thông tin bị đứt quãng qua nhiều kênh, cũng như là những nỗi vất vả của người nông dân lúc thời tiết thất thường, hay là cái giá mua quá thấp từ thương lái. Cả người trồng, người mua và thậm chí là người bán đều chịu thiệt thòi, tại sao chúng ta lại “khó sống” với nông sản như vậy.

Ước mơ về một nền nông nghiệp sạch hơn, phát triển hơn, tiến bộ hơn thôi thúc mình đi tìm những thông tin về nông nghiệp để đọc, để cảm. Nghe những chia sẻ vừa vui vừa buồn của những người khởi sự làm nông, thấy lòng đầy hi vọng, mặc dù cũng có một chút lo lắng vì chuyên ngành mình học liên quan chủ yếu đến công nghệ thông tin chứ không dính dáng gì đến nông nghiệp.

Rồi sau đó, bằng tất cả những hy vọng, mình viết lá đơn xin việc tiếng Anh đầu tiên gửi vào Green Edu, và cố gắng trả lời thật tốt các câu hỏi trong form tuyển dụng, sau nhiều ngày lên xuống văn phòng xanh, với cái tên thật dễ thương là Dế Mèn Hub, cuối cùng, mình đã thật tự hào khi được nói “Tôi là Cộng sự chuỗi giá trị đến từ Green Edu.”

Và cũng không dễ.

Thật không dễ dàng để mình có thể nói được câu đó. Chặng đường làm thực tập sinh của mình là một chuỗi ngày chìm trong training và… làm việc lặt vặt. Là thành viên non trẻ nhất team, lại không có nhiều kinh nghiệm hoạt động ở “mặt trận” đại học, so với các anh chị đồng nghiệp giỏi giang, mình còn nhiều thiếu sót quá, nhiều lúc mình tự ti về chính năng lực bản thân. Thế nhưng, với lời tự hứa là sẽ cố gắng học tập, làm việc hết mình để nâng cao năng lực, cố gắng phát huy tối đa tiềm năng mình có, để mai này chết đi không tiếc nuối. Mình đã nỗ lực thật nhiều, cố gắng học và hành, mở mắt mở tai ra để quan sát, lắng nghe, học hỏi từ nhiều khía cạnh khác nhau của cuộc sống.

Mình nhìn màu xanh nông nghiệp Việt với cả hai góc nhìn, một bên là tiêu cực, và một bên là tích cực. Tiêu cực bởi vì không biết hằng ngày, ba má mình thực sự đang ăn cái gì để sống, đó liệu là thịt cá rau củ, hay liệu chỉ là một dạng “tiến hóa” khác của hóa chất. Tiêu cực bởi vì nỗi lo về biến đổi khí hậu đang diễn ra ngay trước mắt mình và môi trường đang bị ảnh hưởng ngày càng nặng nề hơn, lo lắng cho đời sống, sinh kế bà con đồng bằng sông Mê Kông, của những người yếu thế. May mắn thay, tương lai nông nghiệp Việt vẫn còn đầy hứa hẹn. Tham gia vào các group về nông nghiệp trên Facebook, đi tham quan các hội chợ triển lãm ngành nông, mình thấy được nhiều câu chuyện người thật việc thật. Thấy được làn sóng canh tác sạch và xanh đang được lan tỏa và hưởng ứng mạnh mẽ. Thấy được mồ hôi và nước mắt của những người nông dân thế hệ cũ và mới. Quan trọng hơn hết, mình thấy được trăn trở của mình cũng là trăn trở của rất nhiều người khác, và mỗi một người đều đang chung tay để làm nên điều gì đó có ích cho cây rau, ngọn cỏ của nước Nam.

Giấc mơ của mình là được cộng tác, được làm, được đi. Muốn đi xa thì phải đi cùng nhau, mình không thể làm gì lớn nếu chỉ khư khư một mình. Thật may mắn khi vào Green Edu, mình đã có thật nhiều cơ hội để cộng tác, làm việc nhóm. Mình được hòa nhập vào văn hóa ba miền Bắc Trung Nam, thích thú với những sự khác biệt, mặc dù đôi lần cũng bối rối. Với văn hóa học tập, văn hóa kết nối được chú trọng duy trì ở Green Edu, mình đã tự hào khi đang dần trở thành một phiên bản tốt hơn như mình mong muốn. Cho dù mùa dịch Covid lắm khó khăn thì những dự án vì cộng đồng vẫn chạy, những deadline vẫn được đặt ra, những buổi đào tạo kiến thức, kỹ năng cứng và mềm, những vòng tròn kết nối đồng đội đều được duy trì hàng tuần. Những công việc cứ chạy, những trở ngại cứ đến, nhưng tụi mình thì cứ bước đi thôi, cứ gieo một hạt giống trong tâm mình, chăm sóc nó cẩn thận. Đến một ngày, nó sẽ trở thành mầm xanh, rồi đơm bông, kết trái. 

 

Ảnh & bài viết: VCA Uyên Phạm

 

 

 

 

 

 

CÔ NA, NGƯỜI TIÊN PHONG TRONG KHỞI NGHIỆP, SẢN XUẤT CHUỐI SẠCH TẠI PHÚ YÊN

CÔ NA, NGƯỜI TIÊN PHONG TRONG KHỞI NGHIỆP, SẢN XUẤT CHUỐI SẠCH TẠI PHÚ YÊN

Vừa giúp bà con trồng chuối có thu nhập ổn định, đảm bảo cung cấp các sản phẩm chuối sạch, hữu cơ, an toàn cho người tiêu dùng, vừa giải bài toán về giá cả bấp bênh cho bà con trồng chuối ở Phú Yên là mục tiêu của chị Phạm Vi Na, chủ cơ sở sản xuất chuối cô Na.

Cô dược sĩ dành niềm đam mê cho chuối

Xuất thân từ gia đình có truyền thống nghề y, với nền tảng kiến thức của một y sĩ, bước rẽ sang khởi nghiệp với chuối có vẻ là câu chuyện chứa đựng nhiều bất ngờ khi nhắc đến chị Phạm Vi Na, chủ cơ sở sản xuất chuối Cô Na, ở Tuy Hòa, Phú Yên.

Đã từng là y sĩ, nên chị hiểu được mối quan tâm của xã hội, cộng đồng liên quan đến vấn đề sức khỏe. Thế nên, bản thân cô luôn muốn tạo ra những dòng sản phẩm sạch, không hóa chất, an toàn cho người tiêu dùng. Nghĩ là làm, chị đã mạnh dạn và lén gia đình rời bỏ công việc, môi trường làm việc gắn bó nhiều năm trong bệnh viện chỉ để làm cái gì đó mới mẻ, khác biệt, thỏa đam mê và làm cuộc sống này thêm sắc màu. Hành trình đam mê với chuối cũng bắt đầu từ đây.

Lúc cao điểm, tại nhiều vùng trồng chuối của Phú Yên, bà con chỉ bỏ đi, hoặc bán theo nải với giá tầm 3000 – 4000 đồng mỗi ký. Khi các thương lái thường ép giá, đẩy bà con trồng chuối vào cảnh “ thừa hàng, dội chợ” thì chị Na mong muốn mình có thể thay đổi điều này. Sau một thời gian dài quan sát, tìm hiểu chị nhận ra, với người tiêu dùng thứ họ cần nhất chính là sản phẩm sạch, chất lượng tốt, an toàn cho sức khỏe. Còn với người nông dân, ai cũng mong muốn sản phẩm của mình luôn bán được giá cao, không lo về hiện trạng thừa hàng dội chợ, có thu nhập tốt hơn. Xa hơn nữa, thứ người nông dân cần nhất chính là sự bền chặt, ổn định, lợi nhuận ít cũng được, miễn là năm nào cũng phải có tăng trưởng và phát triển, đầu ra ổn định.

Không có kinh nghiệm làm nông, chưa từng kinh qua việc “phơi mặt” trên cánh đồng, cô y sĩ thành thị bắt đầu chuỗi ngày loay hoay đi thực tế đến các huyện, tự hỏi hỏi, tự tìm tòi để tìm hướng đi cho riêng mình trên con đường chinh phục thị trường bằng những sản phẩm chuối sấy thơm ngon, hợp vệ sinh, lạ miệng.

Trong hành trình đưa chuối cô Na đến gần hơn với người tiêu dùng, chị không ngại dành phần lớn thời gian đến từng siêu thị để xem xét trên bao bì, nhãn mác, lặn lội vô tận miền Nam đến các nơi có trồng chuối nhiều để hỏi thêm người địa phương, các chuyên gia nông nghiệp để học hỏi thêm kinh nghiệm. “ Không có con đường nào trải đầy hoa hồng”. Tuy nhiên, trên bước đường của mình, chị mai mắn được sự hỗ trợ từ các chuyên gia khởi nghiệp, ví dụ, vườn ươm Sông Hàn. Nhờ vậy, chị thêm tự tin hơn với quyết định lựa chọn của mình.

“ Dù là công việc gì, mỗi ngày trôi qua trong bệnh viện, hay trên đồng chuối, hoặc đắm mình cùng công nhân ở nhà xưởng, nếu chúng ta làm bằng cả trách nhiệm, đam mê, sự nhiệt tình thì sẽ tìm được niềm vui trong mỗi ngày trôi qua trong cuộc sống”, Na bộc bạch.

Hạnh phúc và nhiều ý nghĩa

Với nữ chủ nhân của nhãn hàng chuối cô Na, quãng thời gian dấn thân vào nông nghiệp sạch, làm ra mặt hàng chuối an toàn, thơm ngon cho thị trường mang đến cho chị nhiều trải nghiệm, nhiều hạnh phúc và bài học ý nghĩa trong cuộc sống.

Càng vui hơn, khi cô đã truyền cảm hứng, kinh nghiệm canh tác cho bà con trồng chuối. Tất cả các sản phẩm trái được thu mua đều phải được trồng theo hướng an toàn, được thu gom từ mảnh vườn, khu đất chẳng cần thuốc trừ sâu hay phân bón hóa học, đồng thời, giúp người tiêu dùng có nguồn thực phẩm sạch và môi trường sống thêm bền vững.

Bằng tất cả niềm đam mê, sức lực của mình, hiện chị đang bắt đầu giấc mơ mở rộng vùng trồng, thu hút thêm nhiều bà con nghèo vùng núi cao tham gia vào chuỗi trồng chuối để cung cấp nguyên liệu đầu vào. Bên cạnh đó, chị cũng đang trong tiến trình xin đất, làm các thủ tục pháp lý để chuyển sang khu nhà xưởng mới, nằm trong khu đất được quy hoạch làm khu công nghiệp thuộc địa bàn thành phố Tuy Hòa, thu hút thêm nhiều lao động nhàn rỗi của địa phương. “Cũng mai, đến thời điểm này, mọi thứ đều thuận lợi” cô hào hứng chia sẻ.

Các mặt hàng chuối sấy, an toàn của cô Na, đến nay đã trở thành lựa chọn của rất nhiều khách du lịch khi đến với Phú Yên, mang lại lợi nhuận khả quan bước đầu.

Sau hơn 2 năm khởi nghiệp, chuối cô Na ngày càng vươn xa và đã có chỗ đứng vững trên thị trường. Kể từ khi tung ra sản phẩm đầu tiên ra thị trường bằng hình thức kinh doanh online, chuối cô Na hiện đã xây dựng được mạng lưới tiêu thụ tại 43 đại lý phân phối khắp Việt Nam, với số lượng dao động 200-300 ký hàng mỗi ngày.

Tại xứ sở hoa vàng trên cỏ xanh này, thương hiệu chuối cô Na, và cách làm của người phụ nữ với nhiều nghị lực này đã phá rào cản tâm lý của những bà con một nắng hai sương, không muốn con cái theo nghiệp cha mẹ, hoặc buộc phải ly hương tìm đường sống. Với cô, những người con xứ biển này không cần phải ly hương bon chen nơi phố thị ồn ào để thành công.

Cuộc sống không dễ dàng, nếu có tình yêu, niềm tin vào công việc mình đang làm, chắc chắn quả ngọt sẽ tìm đến sau những ngày tháng nỗ lực không mỏi mệt.

Bài, Ảnh: Hồng Chi