Mình được sinh ra tại Dak Lak – xứ sở của hạt cà phê trứ danh tại đất Việt và được nuôi lớn bởi tình yêu của cha mẹ. Cha mình trong mắt nhiều người chỉ là một bác nông dân bình thường như bao người khác. Nhưng với mình, hơn cả là một người nông dân khéo léo ông còn là một ông bố toàn năng bởi không gì mà ông không thể làm được từ sửa xe máy, sửa máy cày, đóng bàn, ghế, tủ, giường, sửa ống nước, xây nhà… thậm chí ông còn chơi được cả đàn ghita! Mẹ mình là một giáo viên tiểu học rất đỗi dịu dàng, bà dạy trẻ con trong vùng con chữ, dạy phép tính số, dạy tiếng anh. Mình may mắn biết bao khi có cha mẹ toàn năng như thế bên cạnh.

Nhưng rồi, biến cố xảy đến với gia đình khi mình lên 10 tuổi, cha ra đi vì căn bệnh ung thư máu quái ác. Mất đi trụ cột gia đình, mẹ mình vừa đi dạy học vừa chăm sóc vườn cà phê để đủ tiền trang trải cuộc sống, vừa là mẹ vừa là cha để nuôi dạy ba đứa con ăn học.

Từ những buổi phụ mẹ làm nông hái cà phê, kéo những ống nước 50 lên những vườn đồi cà phê giữa nắng gắt, thồ từng bao cà phê trên chiếc xe đạp cà tàng, mình lúc nào cũng tự nhủ phải học thật giỏi để có thể thoát khỏi nghề nông cực khổ, giúp mẹ đỡ đần gia đình. Hết năm cấp 3 đứng trước việc chọn ngành nghề tương lai, mẹ cho mình hai hướng đi: một là giáo viên, hai là quân y vì theo mẹ những nghề đó mới ổn định và có tương lai.

Nhưng trái với lựa chọn mẹ đưa ra, mình đã quyết định đi con đường riêng của mình – trở thành kĩ sư Công nghệ thực phẩm để góp phần đem lại giá trị cho sản phẩm nông sản bởi thời điểm đó nông sản Việt Nam đa số chỉ sản xuất để xuất thô, giá trị nông sản chưa cao và nghề nông vẫn còn gắn với hai chữ “nghèo” và “khổ”.

Từ Israel

Mình chọn trường Đại học Nông Lâm TP.HCM có liên kết với trung tâm AICAT – đào tạo Tu nghiệp sinh vừa học vừa làm tại Israel tiếp cận với nông nghiệp công nghệ cao để mình có thể tham gia ngay sau khi tốt nghiệp.

Mình thật sự thích thú với việc “learning by doing”, học đi đôi với hành. Thử thách một năm tại Israel đầy nắng, gió và hoang mạc, khắc nghiệt gấp trăm lần so với Tây Nguyên, mình thấy được rằng bằng bàn tay khối óc, nông dân ở Israel đã biến điều không thể thành có thể. Nông dân – Nông nghiệp không còn gắn liền với hai chữ nghèo khổ mà là giàu có và thịnh vượng, đó là cả một sự thay đổi về tư duy.

… Đến Mỹ

Trở về từ chuyến đi Israel, khao khát muốn đi, muốn khám phá thế giới, muốn mở rộng tầm mắt và kiến thức trong mình lại càng thêm lớn. Nhờ cơ duyên, mình được bạn bè giới thiệu cho chương trình thực tập sinh tại Mỹ trong lĩnh vực nông nghiệp. Sau khi đi Mỹ, ngoài việc học được những kiến thức mới, mình còn học được cách sống hào sảng, bản lĩnh dám nghĩ dám làm để đóng góp cho cộng đồng nhiều hơn.

… Về lại quê nhà

Về nước, mình thử sức trong vai trò là một người thương lái thu mua chanh dây tại địa bàn Đăk Nông xuất đi các thị trường Trung Quốc, Châu Âu. Mình càng hiểu hơn về bức tranh khó khăn và trăn trở của người nông dân. Tiếp tục cuộc hành trình tại vườn TH Farm của chị Hoàng Trầm Hương tại Hải Dương, vườn xây dựng theo mô hình nông nghiệp công nghệ cao Israel, tại đây Dung hiểu được quá trình khó khăn và thử thách khi nội địa hóa công nghệ nước ngoài vào Việt Nam.

Đam mê kết nối đam mê, nhận được lời giới thiệu từ người bạn cũ, mình có cơ hội gặp gỡ anh Huỳnh Hạnh Phúc – Giám đốc điều hành và Sáng lập Green Edu để lắng nghe những trăn trở, mong muốn và khát vọng cải thiện hệ sinh thái nông nghiệp theo định hướng chuỗi giá trị mà tập trung vào xây dựng nguồn nhân lực của Anh. Thông qua định hướng chung đó, mình nhận thấy “Đây là cách để giải quyết được bài toán lớn nông nghiệp Việt Nam đang còn đối mặt!”. Được truyền lửa từ anh Huỳnh Hạnh Phúc, mình tin rằng tham gia GreenEdu sẽ là cơ hội lớn để hoàn thiện và phát triển năng lực bản thân, thỏa mãn đam mê nông nghiệp của mình và từ đó đóng góp cho sứ mệnh của GreenEdu.

Khi tham gia vào Green Edu, mình được cử đi học khóa đào tạo về “Nâng cao năng lực quản lý cho các doanh nghiệp và hợp tác xã nông nghiệp trên địa bàn TP.HCM” trong vòng hai tuần. Chính tại nơi này, mình đã được gặp rất nhiều anh chị yêu nghề, lắng nghe những vấn đề của họ và hiểu hơn về thực trạng nông nghiệp Việt Nam, biết được chuỗi giá trị nông nghiệp và định hướng thị trường là gì. Tham gia vào dự án “Nông dân tí hon” của Teach For VietNam, xây dựng nhà lưới tại trường THCS Trà Vong là một trong những dự án ý nghĩa mà mình may mắn được góp sức.

Tham gia xây dựng khóa học E-learning, để thông qua giáo dục, công nghệ mà giải quyết được vấn đề cốt lõi của nông nghiệp hiện nay: nguồn nhân lực Xanh cho nền nông nghiệp phát triển.

Có cơ duyên tham gia tổ chức sự kiện Green Talk, được gặp gỡ với bác Tim trưởng phòng đào tạo của GreenSchool – một ngôi trường khá nổi tiếng về lối sống xanh và các hoạt động giáo dục cộng đồng đều hướng tới thiên nhiên và trân trọng những giá trị văn hóa bản địa.

Và mỗi ngày mình đang dần thay đổi cách sống của bản thân: thực hành lối sống xanh, hạn chế plastic, ăn uống lành mạnh và thiền định để phần nào đó đem lại những đóng góp xanh cho Trái Đất.

Xin được phép trích đoạn một phần mình rất tâm đắc từ bài thơ “Một khúc ca” của nhà thơ Tố Hữu để gửi gắm tâm tư,lời nhắn nhủ đến các bạn trẻ về tinh thần cống hiến.

Nếu là con chim, chiếc lá,
Thì con chim phải hót, chiếc lá phải xanh
Lẽ nào vay mà không có trả

Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình?

Let’s green together! Bạn muốn có những trải nghiệm tuyệt vời như thế này chứ? Hãy nhanh tay ứng tuyển trở thành Cộng sự Chuỗi giá trị tiếp theo của Green Edu.