Tôi chọn con đường “đưa người nông dân trở lại làm nông dân”

Tôi chọn con đường “đưa người nông dân trở lại làm nông dân”

Trưởng thành trong sự áp lực của đồng tiền

“…Nơi đây hình hài thế thôi

Dòng người vẫn như dòng nước

Cuốn tôi lặn ngụp trong bao tiếng gọi mời…”

Những câu hát trong bài hát “Đường về” của ban nhạc Quái vật tí hon vẫn luôn văng vẳng bên tai tôi mỗi ngày.  Đó là bản nhạc Rock yêu thích đã theo tôi từ bé đến tận bây giờ.

Hồi nhỏ, tôi là một đứa trẻ ít nói, không giao lưu với nhiều người. Ngoài thời gian đến trường, tôi gắn bó nhiều hơn với những quyển truyện, bản nhạc yêu thích. Lớn lên cùng Rock/Metal, tôi dần có những thức cảm về cuộc sống, hình thành thói quen quan sát sự đời, nhạy cảm với những chuyện xảy ra xung quanh tôi. Rock/Metal thật sự là thứ âm nhạc tuyệt vời, nó đã làm khai mở tâm hồn của một cậu bé mới lớn. 

Lớn hơn chút xíu, tôi bị cuốn vào cuộc đời của một người trưởng thành. Theo quy luật của tạo hóa, tôi càng lớn khôn, những người thân bên cạnh tôi càng già đi và rời xa tôi không lâu nữa. Tôi bắt đầu kiếm tìm những công việc vặt có tiền để trang trải việc học và hỗ trợ kinh tế gia đình. Từ lúc đó tôi đã hiểu được giá trị của đồng tiền, giá trị công sức của con người bỏ ra. 

Quãng thời gian trưởng thành của tôi gắn liền với ngành kinh tế hàng hải, 5 năm đại học và 2 năm cao học đã đào tạo tôi trở thành một chuyên viên giao nhận/logistics tương lai. Trong thời gian học cao học ở Hàn Quốc, tôi đã gặp nhiều thanh niên trạc tuổi tôi bỏ ruộng vườn ở quê đi xuất khẩu lao động. Ở nông thôn, xuất khẩu lao động được xem là thiên đường kiếm tiền, bởi người nông dân nghĩ rằng kiếm tiền ở xứ người rất dễ dàng và có thể kiếm được rất nhiều tiền trong khoảng 2 – 3 năm, nếu làm ruộng ở quê sẽ không bao giờ kiếm được số tiền tương đương như vậy. Xuất khẩu lao động ở Việt Nam vượt mức 100 000 người từ năm 2014-2019. (Theo thống kê của Bộ lao động – Thương binh và Xã hội).

Có một lần tôi nghe được câu chuyện bỏ xứ đi làm thuê của cậu bạn người Thái Bình. Cậu kể đám thanh niên quê cậu và cả nhiều làng quê khác nữa rủ nhau vay tiền đi xuất khẩu lao động. Dù nhà nào cũng có ruộng nhưng do tiền công bỏ ra còn nhiều hơn tiền thu vào, năm nào cũng lỗ vốn, trồng trọt lại gặp nhiều vấn đề, nên nhà nào có con trai đều theo con đường đó, với mong ước người con kiếm được thật nhiều tiền ở nước ngoài rồi gửi về cho ba má ở quê. Vậy nên ruộng đất ở quê ngày càng thiếu người cày cấy, để bạc trắng năm này qua năm khác, hoặc chuyển thành các khu công nghiệp.

Tôi hiểu được sản phẩm nông nghiệp Việt Nam mất giá trầm trọng là do chi phí logistics ngành nông nghiệp ở Việt Nam rất cao làm hạn chế tiêu thụ nông sản. Chi phí logistics cho xuất khẩu nông sản Việt Nam trung bình chiếm tỷ lệ khoảng 20-25%, khá cao so với các nước trong khu vực (khoảng 10-15%). Ví dụ, cây vải thiều Lục Ngạn (Bắc Giang) mùa vụ vừa qua đem lại khoản doanh thu 5.000 tỷ đồng thì trong đó dịch vụ logistics đã chiếm đến 2.000 tỷ đồng. Bên cạnh đó, kết nối hạ tầng logistics tại Việt Nam còn nhiều bất cập. Năng lực lưu kho và chuỗi cung ứng lạnh còn hạn chế. Chuỗi cung ứng dịch vụ Logistics hầu hết dó các doanh nghiệp nhỏ thực hiện đơn lẻ từng khâu (theo Cục trưởng Cục Chế biến và Phát triển thị trường nông sản – Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn).

Đi thật xa để trở về

Với tất cả sự tôn trọng giá trị con người, tôn trọng công sức của người người nông dân, và mong muốn công sức đó được đền đáp xứng đáng, tôi tận dụng thế mạnh kiến thức ngành kinh tế hàng hải 7 năm của mình, tìm đến Green Edu để cùng giúp đỡ những người nông dân thiện lành này.

Là thành viên của đội VCA trong chương trình VCAP (Value Chain Associate Program) – Chương trình Cộng sự chuỗi giá trị với mục tiêu gỡ rối những vấn đề bức thiết cho người nông dân Việt, tôi đang dần hiện thực hóa dự định của mình. Nhóm VCA chúng tôi được tham gia các Hội nghị lớn liên quan đến Nông nghiệp, như Hội nghị đầu tư tỉnh Trà Vinh ngày 15/01/2020 được tổ chức bởi Viện Kinh tế Xanh. Tôi hiểu thêm về tầm quan trọng của logistics trong phát triển nông nghiệp chuỗi giá trị tại Đồng bằng sông Cửu Long, đặc biệt là tận dụng lợi thế địa lý để phát triển kinh tế biển phục vụ vận chuyển hàng hóa. Những dự án của Viện Kinh tế Xanh tại ĐBSCL cũng gắn với khai thác lợi thế này. Với chuyên ngành về Kinh tế vận tải biển, tôi thấu hiểu được điều này và sẵn sàng đồng hành cùng nhóm VCA thực hiện các dự án của Viện trong tương lai. 

Value Chain Associate Program (VCAP) là chương trình phát triển và tạo môi trường cho tài năng trẻ ở  tất cả các ngành nghề phát huy thế mạnh và cống hiến cho cộng đồng, cho hệ sinh thái Nông nghiệp ngày càng hưng thịnh. Là một Associate (Cộng sự), bạn sẽ trở thành những “chiến binh” trang bị đầy đủ kỹ năng với sứ mệnh giải quyết các vấn đề Nông nghiệp – Nông thôn – Nông dân theo định hướng chuỗi giá trị và thị trường. Để trở thành một phần của VCAP – chương trình Cộng sự chuỗi giá trị như Hiệp, ứng tuyển vào chương trình VCA cùng chúng tôi ngay.

Đi để thấu hiểu nỗi lo người nông dân

Đi để thấu hiểu nỗi lo người nông dân

“Lịch sử mang khuôn mặt nông dân” thời bấy giờ

“Việt Nam đất nước ta ơi,

Mênh mông biển lúa đâu trời đẹp hơn…”

(Việt Nam quê hương ta _ Nguyễn Đình Thi)

Thơ ca Việt Nam đã đưa những hình ảnh đẹp của quê hương như “Biển lúa, cánh cò, người nông dân chân lấm tay bùn” đi sâu vào tâm thức của bất kỳ đứa trẻ nào được sinh ra và lớn lên ở nơi đây. Từ thời tiểu học, tôi được học và biết rằng Việt Nam là một đất nước của nền văn minh lúa nước, “thời tiết, đất đai …” đã hỗ trợ người nông dân nhỏ bé nuôi trồng rất thuận lợi và góp phần giúp quê hương lên những thứ hạng nhất nhì thế giới về Nông nghiệp. Lớn thêm một chút, khi được tiếp cận với nhiều thông tin trong nước và quốc tế, tôi thường xuyên nhìn thấy những tin tức đề cập đến việc nông sản Việt không thể xuất khẩu, nông dân đa số vẫn nghèo khổ, liên tục phải giải cứu nông sản … và cũng luôn tự hỏi rằng: “Đâu rồi những lợi thế về nông nghiệp trong quá khứ, đâu rồi cái tên mỹ miều “nước xuất khẩu nông sản hàng đầu thế giới”, những con số ấn tượng luôn rổn rảng trên các phương tiện truyền thông đã làm nức lòng bao người mà sao người nông dân vẫn không thể thoát khỏi cảnh nghèo đói, nỗi lo cơm ăn áo mặc hằng ngày?”

Nhen nhóm cơ hội tìm ra một giải pháp cho nỗi lo người nông dân

Đến thời điểm bước chân vào cánh cổng trường đại học, tôi chọn một ngành học với mong muốn có thể giúp tôi giải đáp được phần nào những câu hỏi đó – Ngành Công nghệ sinh học về Nông nghiệp.

Trong thời đại người người nhà nhà chuyển từ làm lụng bằng tay chân sang sử dụng máy móc công nghiệp, dân cày bỏ ruộng lên thành phố kiếm cơm, hàng ngàn nhà máy xí nghiệp mọc lên san sát nhau làm cho diện tích đất trồng trọt và người lao động thiếu thốn ít nhiều. Công nghệ sinh học ra đời nhằm tạo ra các giống cây trồng, vật nuôi mới có năng suất, chất lượng và mang lại hiệu quả kinh tế cao, từ đó nâng cao chất lượng và sức cạnh tranh của các nông sản hàng hóa, tăng nhanh tỷ lệ nông – lâm – thủy sản chế biến xuất khẩu.

Sự lựa chọn Ngành học Công nghệ sinh học về Nông nghiệp thực sự là một ngôi sao sáng trong cuộc đời tôi, nó chưa hẳn đã trả lời được những thắc mắc thuở ban đầu, nhưng nó đã gợi ý cho tôi một lối thoát cho sự túng quẫn, nghèo khổ của người nông dân. 

Ở giảng đường đại học, tôi được đồng hành với những bạn trẻ cùng chung hướng đi là Nông nghiệp sạch, phát triển bền vững cho Nông nghiệp, giúp nông dân thoát khỏi cảnh “ruộng không nuôi nổi người, miền quê không còn là nơi đáng sống”. Thời gian được học và trải nghiệm ở đây đã tạo dựng cho tôi một nền tảng kiến thức liên quan đến Nông nghiệp.

Thấu hiểu nỗi lo của người nông dân qua lăng kính thực tế

Đối với Nông nghiệp ở thành thị, câu chuyện tìm việc làm như “mò kim đáy bể”. Với một cô bé mới ra trường, tôi không biết nên tìm công việc như thế nào mới phù hợp với ngành nghề mình học. Khi mới ra Trường, tôi vào bệnh viện Ung bướu làm việc với vị trí không liên quan đến ngành học, đó là Cung cấp các thiết bị y tế.

Ở đây thật sự kinh khủng, trong khoảng thời gian 1 năm rưỡi, tôi đã nhìn thấy vô vàn người bệnh bị nhiễm hóa chất dẫn đến ung thư giai đoạn cuối – những cơn đau khó lành. Có rất nhiều nguyên nhân dẫn đến ung thư, và một trong số đó là liên quan đến hóa chất trực tiếp và gián tiếp,  những loại hóa chất để kiểm soát sâu bệnh và làm cây trái ngon hơn như thuốc trừ sâu, thuốc diệt cỏ, thuốc diệt nấm và phân bón từ vùng trồng đến thực phẩm trao tận tay người dùng. Tôi thấy lo khi thực phẩm – nguồn nông sản do chính tay người nông dân tạo ra lại là mầm bệnh tích tụ trong cơ thể của người tiêu dùng từ ngày này qua tháng khác, và lo hơn về căn nguyên của vấn đề này. Đâu sẽ là lối thoát cho họ, cho chính người tiêu dùng?

Theo Tổ chức Lương Thực & Nông nghiệp Liên Hiệp Quốc, nông dân trên toàn cầu bị thiệt hại khoảng 30-40% sản lượng cây trồng do dịch hại và sâu bệnh khi không sử dụng hóa chất nông nghiệp. Đối với nước ta, hằng năm có hàng nghìn hecta cây trồng và hoa màu bị phá hủy bởi các loài sâu bệnh và bệnh nấm (theo Cục Bảo vệ thực vật), nó gây thiệt hại rất lớn cho người nông dân. Vì thế, người nông dân với mong muốn sản xuất nhiều, bán được càng nhiều càng tốt, càng nhanh càng hay, họ phải sử dụng các loại hoá chất vô tội vạ, dẫn đến hậu quả vô cùng tai hại cho chính họ và người tiêu dùng.

Chìa khóa “Nông nghiệp sạch” ở Green Edu

Vẫn khao khát thuở nhỏ, đi tìm một nền nông nghiệp Việt có vị thế trên thế giới, một nền Nông nghiệp sạch và những gì hiện ra trước mắt tôi càng thôi thúc bản thân hơn, tôi đặt hồ sơ xin việc vào tất cả những nơi có thể giải quyết được vấn đề nông nghiệp hiện tại, và cơ hội từ Green Edu đã mỉm cười.

Tôi đã gia nhập vào đội VCA trong chương trình VCAP – Chương trình Phát triển Cộng sự Chuỗi giá trị với mong muốn sẽ giải đáp được câu hỏi mà bản thân trăn trở bấy lâu về các vấn đề trong lĩnh vực Nông nghiệp – Nông thôn – Nông dân.

Cùng đội VCA đi đến nhiều nơi, có một lần tôi được trải nghiệm sinh hoạt 5 ngày tại 1 nông trại ở Đà Lạt. Hằng ngày, cùng sinh hoạt với người nông dân, ăn chính những nông sản do chính mình vun trồng. Chúng tôi được nghe câu chuyện của anh chủ nông trại, biết được động lực của anh là vì tình yêu với môi trường, thiên nhiên, anh sẵn sàng tháo bỏ nhà kính để quay lại cách trồng truyền thống. Anh kể, từ lúc dỡ khu nhà kính với suy nghĩ “nhà kính như cái lồng đầy thuốc độc”, vườn dâu cũ đang cho thu nhập hàng trăm triệu bị lụi tàn dần vì không hề phun thuốc, bón phân, nhưng dâu tàn thì rau dại, cỏ dại lại mọc um tùm. Khi đất bắt đầu tự thải độc và phục hồi được, những loại cây anh trồng như cà chua socola, atiso, cần tây … bắt đầu sống khỏe trên đất mà chẳng cần phân thuốc. Và Anh tham gia dự án “Trả lại mảng xanh cho Đà Lạt”.

Câu chuyện của anh đã truyền cảm hứng, tôi nhận ra rằng vẫn còn nhiều người muốn được góp sức của mình để trong vấn đề biến đổi khí hậu. Ở ngoài kia, những người như vậy luôn mang trong lòng một tình yêu với từng cành cây ngọn cỏ, nhưng vẫn đang phải loay hoay tìm điểm bắt đầu. “Có người phải mất đi gần nửa gia tài để có thể định hướng được sự phát triển mảnh vườn của mình. Có người may mắn hơn, họ tìm được người cùng chí hướng để thực hiện cùng nhau…” Và tôi biết rằng, team VCA chúng tôi sinh ra với sứ mệnh đi tìm họ để giúp đỡ họ trên con đường đó.

Value Chain Associate Program (VCAP) là chương trình phát triển và tạo môi trường cho tài năng trẻ ở  tất cả các ngành nghề phát huy thế mạnh và cống hiến cho cộng đồng, cho hệ sinh thái Nông nghiệp ngày càng hưng thịnh. Là một Associate (Cộng sự), bạn sẽ trở thành những “chiến binh” trang bị đầy đủ kỹ năng với sứ mệnh giải quyết các vấn đề Nông nghiệp – Nông thôn – Nông dân theo định hướng chuỗi giá trị và thị trường. Để trở thành một phần của VCAP – chương trình Cộng sự chuỗi giá trị như Ân, ứng tuyển vào chương trình VCA cùng chúng tôi ngay.

Cỏ cây nuôi dưỡng tôi – Tôi phụng sự cho Người

Cỏ cây nuôi dưỡng tôi – Tôi phụng sự cho Người

Cây cỏ – Người bạn nhiệt thành của đời mình

Mình là Huyền, sinh ra và lớn lên trong gia đình làm nông ở một vùng ngoại ô của Hà Nội, nơi có con sông Hồng chảy qua khiến cho vùng đất này trở nên màu mỡ, phù hợp cho việc canh tác nông nghiệp. Vì thế bức tranh tuổi thơ mỗi khi nhớ lại là rong ruổi trên đồng ruộng, thấm đượm mùi thơm ngạt ngào của hương lúa chín, tiếng kêu của lũ cào cào, châu chấu trên những triền cỏ mềm … Cây cỏ – Tạo vật tuyệt vời này đã nuôi lớn và gắn bó với mình đến tận bây giờ. Điều đó làm mình biết ơn vô cùng!

Đến năm 2012, khi được học ở ngôi trường đại học Nông nghiệp khoa Công nghệ Sinh học, mình mới có cơ hội được khám phá nhiều hơn về từng loại cây trồng và rộng hơn nữa là nghiên cứu về cách ứng dụng công nghệ sinh học vào sản xuất nông nghiệp ở Việt Nam.

Mình còn nhớ cảnh thuở nhỏ, những người hàng xóm khổ lắm, chăm làm nhưng vẫn luôn thiếu ăn, thiếu mặc, cái nghèo cứ đeo bám mãi không thôi. Lúc đó chỉ biết bán mặt cho đất, bán lưng cho trời và mong đến vụ thu hoạch được thật nhiều gạo và rau màu. Có nhiều đợt thiên tai bão lụt, gia đình nào cũng lo mùa vụ đợt này không thu hoạch được gì.

Khi được tiếp cận với ngành Công nghệ sinh học, mình biết rằng luôn có phương pháp để cải thiện các giống lúa, tăng sản lượng cũng như chất lượng gạo để đối phó với tình hình biến đổi khí hậu ngày càng phức tạp ở Việt Nam, và cũng tăng thu nhập cho người nông dân.

Theo mình được biết, ở Việt Nam đã có nhiều thành công trong việc ứng dụng Công nghệ sinh học vào sản xuất nông nghiệp. Điển hình là, Viện Lúa gạo đồng bằng sông Cửu Long đã phát hiện ra giống lúa có năng suất cao và chất lượng tốt; nghiên cứu thành công công nghệ biến đổi gen để tạo ra giống lúa có hàm lượng dinh dưỡng cao và có khả năng chịu đựng hạn hán; hay Viện Cây ăn quả miền Nam nghiên cứu thành công công nghệ nhân giống cây có múi không bệnh – những giống cây có múi có khả năng chống chọi với một số bệnh do vi rút gây ra;….Hơn thế nữa, các nhà khoa học Việt Nam cũng đã nghiên cứu và áp dụng những thành tựu công nghệ sinh học trong sản xuất phân bón hữu cơ nhằm hướng tới một nền nông nghiệp xanh bền vững.

Với tất cả sự đam mê khám phá những kiến thức về cây trồng và có được sự giúp đỡ từ những người bạn cùng khoa Công nghệ Sinh học, mình đã nhận được tấm bằng loại ưu trong ngày lễ tốt nghiệp, để chính thức tiếp tục bước vào môi trường “ứng dụng Công nghệ sinh học trong sản xuất Nông nghiệp” thực tế.

Với tay chạm đến nền Nông nghiệp ở đất nước Israel

Thời điểm cầm trên tay tấm bằng đại học là lúc mình hoang mang nhất, mình lo lắng về câu chuyện tìm việc đúng với ngành học và tự hỏi “Nên về quê phụ giúp bố mẹ làm ruộng hay tìm một công việc trái ngành ở thành phố?” vì ngành học của mình kiếm việc khó lắm. Tâm trạng lo lắng kéo dài không lâu thì mình may mắn nghe ngóng được một vài thông tin tuyển dụng từ chương trình thực tập sinh mang tên “Israel” – Chuyến đi thực tập thực tế tại những “nhà nông dân” ở đất nước Israel.

Sau vài tháng chờ đợi và phỏng vấn với nhiều bên, mình đã may mắn được chọn tham gia chuyến đi lần này.  Để đến được đất nước Israel với mình không hề đơn giản và dễ dàng, mình chỉ dám nhìn về phía trước và dặn lòng “không được bỏ cuộc”. Cho đến khi đặt chân ở sân bay thì mình mới dám chắc chắn rằng mình đã đến Israel – Nhà xuất khẩu lớn của thế giới về nông sản và đứng hàng đầu về công nghệ trong nông nghiệp.

“Không có giáo trình nào tốt bằng cách học trực tiếp”, mình cảm nhận được điều đó khi được sống, học tập và làm việc trực tiếp với người chủ ở nông trại mà mình đã chọn. Giáo dục ở Israel giống với phương Tây là họ trao quyền chủ động cho bạn, tức bạn hỏi, giáo viên trả lời. Ở đây, những “nhà nông dân” không chỉ giỏi về kỹ thuật trồng trọt mà họ còn thông thạo kiến thức kinh doanh để lên kế hoạch dài hạn “nâng cao giá trị nông sản” của họ. Trong quá trình cùng lăn xả trồng cây theo sự hướng dẫn của ông chủ nông trại, nhóm sinh viên chúng mình được dạy rằng “Người sản xuất là người được nhận ít giá trị nhất”. Đây là động lực chính để người nông dân Israel ngày một nỗ lực nhiều hơn để trở thành một Nông dân Doanh nhân – người có thể hưởng thụ cuộc sống thanh bình ở đồng quê mà không phải lo “cơm ăn áo mặc” qua ngày.

Không những được trải nghiệm thực tế ở ngoài đồng ruộng, nhóm chúng mình còn được vận dụng lý thuyết đã học để thực hành trong các lớp học ở Israel. Các môn học trong chương trình đào tạo không chỉ là những môn học về nông nghiệp cơ bản mà còn bao gồm cả những kiến thức hỗ trợ như marketing, tài chính, hay lập kế hoạch kinh doanh. Trong tiết học này, các bạn sinh viên sẽ được đóng vai thành các nhóm khởi nghiệp, mỗi nhóm sẽ lên các ý tưởng và lập một kế hoạch vận hành cho ý tưởng đó dưới sự hướng dẫn của giáo viên. Ngày thuyết trình của các lớp học đều như  chương trình “Shark Tank” thu nhỏ với những màn trình bày, chất vấn nảy lửa và cả những cân nhắc đầu tư khá kỹ lưỡng.

Trải qua thời gian thực tập ở các lớp học, mình chợt nghĩ về viễn cảnh tuyệt đẹp khi trở về Việt Nam, giá như có những khóa đào tạo cho sinh viên về Nông nghiệp như thế này ở Việt Nam thì thật tuyệt. Những chương trình này sẽ giúp những bạn trẻ như mình có cơ hội để nâng cao kỹ năng, kiến thức thông qua học và làm thật, có thể sống, làm việc với đam mê thực sự của bản thân. Từ đó, trong lòng mình luôn mong mỏi tìm được một nơi có thể giúp mình hiện thực hóa viễn cảnh đó.

Hành trình hiện thực hóa ước mơ

Về Việt Nam …

Chỉ sau vài tháng làm việc “trải nghiệm” tại Hà Nội, mình nhận được thông tin tuyển dụng của Green Edu từ một người bạn. Mình đã nộp đơn ứng tuyển không chút do dự vì biết rằng thành viên của Green Edu cũng có mong mỏi y hệt mình và đang trên con đường tìm kiếm những nhân tố mới để cùng thực hiện điều đó. Mình tự nhủ “Trẻ mà lo gì, cứ mạnh dạn bước tiếp, tiếp tục chinh phục đỉnh núi của bản thân!”

Ở Green Edu

Lần đầu tiên chân ướt chân ráo đến Sài Gòn còn nhiều bỡ ngỡ nhưng thật may mắn, mình đã gặp được những con người tuyệt vời cùng chí hướng, cùng sự nhiệt huyết và đôi khi là cả sự điên loạn của tuổi trẻ nữa. Mình hiểu rõ con đường góp sức để giải quyết những khó khăn của nền nông nghiệp của cả một đất nước như này thì vô cùng khó khăn và cần nhiều thời gian. Nhưng nếu ai cũng lảng tránh thì vấn đề vẫn còn đó, thậm chí còn tệ hơn đúng chứ?

Trong thời gian đầu, mình gia nhập vào đội VCA – những bạn trẻ được đào tạo trong chương trình VCAP (Chương trình Phát triển Cộng sự Chuỗi giá trị) có mong muốn phát triển bản thân để cùng nhau giải quyết một phần khó khăn cho người nông dân Việt. Một trong những chương trình được VCA lên kế hoạch là Green Talk – Những buổi gặp mặt nhỏ với các khách mời là người có kinh nghiệm và chuyên môn từ nhiều ngành nghề khác nhau. Họ chia sẻ những kiến thức của mình để lan tỏa ra cộng đồng những nhận thức đúng đắn về cuộc sống xanh, thịnh vượng và phụng sự. Green Talk được xem là một nơi rất lý tưởng đối với những bạn trẻ có mong muốn tìm hiểu về lĩnh vực liên quan và kết nối với cộng đồng Xanh.  Chương trình này sẽ còn phát triển hơn nữa và chúng mình sẽ tiếp tục lên kế hoạch cho thật nhiều dự án hay, sáng tạo và mang tính thực tiễn như Green Talk. 

Steve Job đã nói “..Bạn chỉ có thể kết nối các điểm khi nhìn lại phía sau..” Mình cũng tin rằng, những dự án nhỏ của đội VCA khi được kết nối với nhau sẽ tạo ra điều có ích cho các bạn trẻ có niềm đam mê Nông nghiệp, làm cho các bạn càng yêu Nông nghiệp nhiều hơn! 

Value Chain Associate Program (VCAP) là chương trình phát triển và tạo môi trường cho tài năng trẻ ở  tất cả các ngành nghề phát huy thế mạnh và cống hiến cho cộng đồng, cho hệ sinh thái Nông nghiệp ngày càng hưng thịnh. Là một Associate (Cộng sự), bạn sẽ trở thành những “chiến binh” trang bị đầy đủ kỹ năng với sứ mệnh giải quyết các vấn đề Nông nghiệp – Nông thôn – Nông dân theo định hướng chuỗi giá trị và thị trường. Để trở thành một phần của VCAP – chương trình Cộng sự chuỗi giá trị như Huyền, ứng tuyển vào chương trình VCA cùng chúng tôi ngay.